Số phận cuộc đời hay lời nguyền Olympic: "Anh hùng dân tộc" nay phải lái xe lam kiếm sống

THỨ BA, 09/08/2016 07:00:00

Vnbongda.vn - Từng được vinh danh là "anh hùng dân tộc" của Pakistan khi đại diện cho đất nước này tham dự 2 kỳ Thế vận hội liên tiếp, nhưng giờ đây, Muhammad Ashiq chỉ còn là một ông già ngoài bát tuần. Ông phải kiếm sống hàng ngày bằng công việc lái xe đò, và gánh một khoản nợ cá nhân lên đến cả trăm triệu.

Số phận cuộc đời hay lời nguyền Olympic:

Ông Muhammad Ashiq bên những tấm ảnh quá khứ. (Ảnh: Arif Ali/AFP)

Ông Muhammad Ashiq bên những tấm ảnh quá khứ. (Ảnh: Arif Ali/AFP)

Muhammad Ashiq nay đã 81 tuổi. Mỗi ngày trôi qua, ông đều nhìn vào những danh hiệu ông từng mang về cho Tổ quốc Pakistan trong sự nghiệp thể thao huy hoàng của mình. Đó là đầu thập niên 60, thời điểm Ashiq còn là một vận động viên đua xe đạp đẳng cấp thế giới.

"Tôi nhớ là mình từng bắt tay với nhiều vị Tổng thống, Thủ tướng và Tỉnh trưởng của Pakistan trong quá khứ", ông Ashiq tự hào chia sẻ. Nhưng nửa thế kỷ đã trôi qua. Sự nghiệp đua xe của ông đã lùi lại rất xa, chìm sâu vào trong quá khứ.

Bây giờ, Ashiq chỉ còn là một ông già bất mãn, sống đơn độc trong căn nhà nhỏ với khoản nợ cá nhân lên tới hơn 1 triệu rupee (tương đương 210 triệu đồng). Khoản nợ này sẽ là gánh nặng với Ashiq cho đến chết, bởi mỗi ngày trôi qua, ông chỉ kiếm được khoảng 400 rupee từ nghề lái xe lam.

"Có lẽ mọi người nghĩ tôi đã chết rồi. Tại sao và làm thế nào mà họ tin tôi được chứ? Thật không thể tin nổi!", ông Ashiq chua chát nói. Trên sườn chiếc xe lam lái đi hàng ngày, ông dán những hình ảnh quá khứ kèm thông điệp: "Những quốc gia không biết tôn trọng người hùng của họ sẽ không bao giờ thịnh vượng".

Từng khởi nghiệp là một vận động viên quyền Anh, nhưng Ashiq thường xuyên bị vợ phàn nàn vì hay gặp phải chấn thương. Chiều lòng vợ, đến những năm 50 ông chuyển sang tập luyện và thi đấu ở bộ môn đua xe đạp. Ông bỏ ra 20 rupee mua chiếc xe đạp đua đầu tiên và lao vào tập luyện.

Ông Ashiq khoe một tấm huân chương ông từng giành được. (Ảnh: AFP)

Ông Ashiq khoe một tấm huân chương ông từng giành được. (Ảnh: AFP)

Bước ngoặt đến với Ashiq khi ông được Công ty Xe lửa Pakistan, nơi ông làm việc, mời ông đại diện cho công ty tham dự giải vô địch quốc gia. Ông giành chức vô địch và bắt đầu thi đấu ở các giải quốc tế.

Năm 1958, Ashiq tham dự Á vận hội tổ chức tại Tokyo và giành 1 huy chương đồng. Ở kỳ Á vận hội sau đó, ông giành 1 huy chương bạc. Đây là bước tạo đà để sau đó Ashiq vươn ra thế giới và tham gia 2 kỳ Thế vận hội liên tiếp: Rome 1960 và Tokyo 1964.

Tại 2 kỳ Thế vận hội này, Ashiq tham gia tổng cộng 9 nội dung thi đấu. Pakistan khi đó vừa mới giành quyền độc lập hoàn toàn từ Ấn Độ nên sự xuất hiện của Ashiq ở đấu trường quốc tế cũng đưa tên tuổi đất nước Pakistan đến bạn bè thế giới.

Vì vậy nên dù không giành được huy chương nào, ông vẫn được tôn là "Anh hùng dân tộc". Hồi tưởng về những ngày tháng đó, Ashiq nói ông cảm thấy mình vô cùng may mắn khi đại diện cho Pakistan thi đấu ở 2 kỳ Olympic.

Nhưng cuộc sống và sự nghiệp vinh quang của Ashiq bắt đầu tối tăm dần kể từ thời điểm ông rời Công ty Xe lửa Pakistan theo một cách chẳng giống ai.

"Viên quản lý muốn tôi thua một cuộc đua có cháu trai lão ta tham dự, và tôi từ chối. Ngay sau đó tôi bị đuổi việc", Ashiq nói. Bất chấp việc đã phục vụ cho Công ty Xe lửa Pakistan suốt hơn 20 năm, Ashiq không được hưởng một đồng trợ cấp thất nghiệp hay lương hưu nào cả.

Hàng ngày ông Ashiq kiếm sống bằng nghề chạy xe lam. (Ảnh: Taha Siddiqui/Express)

Hàng ngày ông Ashiq kiếm sống bằng nghề chạy xe lam. (Ảnh: Taha Siddiqui/Express)

Sau khi Ashiq giải nghệ, tiền tài trợ và lời mời gặp mặt từ các quan chức cấp cao dành cho ông cũng biến mất hẳn. Không kiếm được việc làm ở đâu cả, Ashiq dồn tất cả số tiền ông dành dụm được trong nhiều năm ra mua một chiếc xe bus và thuê lái xe phục vụ kinh doanh.

Nhưng vận đen dường như không muốn buông tha Ashiq. Chiếc xe bus của ông gặp tai nạn nghiêm trọng. Để đền bù thiệt hại, ông đã phải bán chiếc xe, thậm chí là bán cả ngôi nhà mình đang sống.

"Tôi phải bán nhà để có kinh phí trang trải cuộc sống, để có tiền làm của hồi môn cho những cô con gái đi lấy chồng", Ashiq chia sẻ. Cuối cùng, thứ duy nhất ông sở hữu bây giờ là chiếc xe lam mà ông đã mua từ 14 năm trước bằng việc đi vay tiền. Ngay cả căn nhà ông đang ở cũng là nhà đi thuê.

Trong những ngày bất mãn trước đây, vợ và 4 người con của Ashiq đã cố gắng khuyên ông quên đi nỗi bức xúc vốn ngự trị hàng ngày: "Có một lần, vợ tôi đã khóc khi nghe tôi nói vậy. Tôi hỏi tại sao và cô ấy bảo: 'Em lo lắng cho sức khỏe của anh nhiều hơn'".

"Cô ấy bảo tôi phải luôn vui lên, quên đi những điều không hay. Tôi đồng ý, nhưng một thời gian sau thì cô ấy qua đời", Ashiq hồi tưởng. Sau khi vợ con qua đời, Ashiq cũng không sống cùng con cái nữa vì ông không muốn dựa dẫm vào chúng.

Đó là câu chuyện của 2 năm về trước. Giờ đây, khi sống trong ngôi nhà trọ nhỏ hẹp, Ashiq cầu nguyện ước cho mình được gặp người vợ đã khuất trên thiên đường.

Nhưng ước nguyện chỉ là ước nguyện. Mỗi ngày trôi qua, ông vẫn chạy xe lam trên đường mưu sinh hàng ngày, hồi tưởng về ký ức huy hoàng của mình. Để rồi thực tại lại trở về phũ phàng với Ashiq, khi ông bây giờ chỉ là một lão già bất mãn sống cô độc.

Hiền Thi

  • Từ khóa