Drogba: Người hùng dân tộc và bàn thắng chấm dứt 5 năm nội chiến

THỨ TƯ, 18/01/2017 11:01:00

Vntinnhanh.vn - Didier Drogba đương nhiên không thể tự tay kết thúc cuộc nội chiến ở Bờ Biển Ngà. Nhưng khi huyền thoại bóng đá này cất lời kêu gọi đồng bào ngưng tiếng súng để cùng nhìn lại gốc rễ của cuộc xung đột, cả đất nước đều lắng nghe anh với một sự kính trọng.

Drogba: Người hùng dân tộc và bàn thắng chấm dứt 5 năm nội chiến

Ảnh: Four Four Two.

Didier Drogba có thể nhắm mắt và mô tả lại mùi hương than bùn quyện vào không khí trong những cơn mưa rào tại Angola. Đó là tháng Một. Đất nước này đang tổ chức vòng chung kết giải bóng đá vô địch châu Phi (CAN) và Drogba ghé thăm Cabinda, vùng đất bị tách ra khỏi phần còn lại của đất nước bởi một dải đất thuộc lãnh thổ Cộng hòa dân chủ Congo.

Drogba, đội trưởng của đội tuyển bóng đá quê hương anh, với biệt danh Les Elephants (Bầy Voi), luôn sẵn sàng tới bất cứ đâu cùng đội bóng Bờ Biển Ngà, kể cả khi điều đó khiến anh phải tạm nghỉ thi đấu cho câu lạc bộ, những người trả tiền cho anh. Châu Phi yêu dấu của Drogba khi đó đang chứng kiến một bầu không khí đẫm máu. Lực lượng ly khai Cabindan vừa xả súng vào xe buýt của đội Togo, giết chết ba người và phủ lên sự kiện bóng đá lớn nhất châu lục một màu đen u ám.

Binh lính Angola trong quân phục màu đen cầm trên tay những khẩu súng AK-47 canh gác bên ngoài căn phòng nơi Drogba, cầu thủ cao gần 1,90m và nặng gần trăm ki-lô-gam, đang ngồi trên ghế và thở dài. “Chúng tôi thấy rất buồn và rất sợ hãi”, anh nói. “Gia đình và CLB muốn chúng tôi về nhà, và chúng tôi cũng vậy. Sau đó chúng tôi nói chuyện với nhau, cả đội, và quyết định ở lại. Khi cuộc khủng hoảng bắt đầu ở Bờ Biển Ngà (năm 2002), một trong những nước đầu tiên tới giúp chúng tôi là Angola. Rời đi vào lúc này không phải là một hành động đẹp nếu nhìn vào mối quan hệ giữa hai nước”, Drogba ngập ngừng. “Điều đó có ý nghĩa hơn bóng đá nhiều”.

Chỉ có một vài vận động viên của thế kỷ 21 ý thức được sức mạnh siêu phàm của bóng đá như Didier Drogba, 32 tuổi, đại sứ thiện chí của Liên Hiệp Quốc, hai lần nhận danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất châu Phi. Nhưng huyền thoại về Drogba không chỉ có thế. Bao nhiêu cầu thủ có thể chấm dứt một cuộc nội chiến ở quê hương mình? “Khi bạn là một thủ lĩnh như Didier, người ta sẽ nghĩ rằng bạn có thể trở thành một chính trị gia một ngày nào đó”, Salomon Kalou nhận xét về người đồng đội. “Nếu muốn, anh ấy sẽ là một người vĩ đại. Mọi người luôn lắng nghe anh ấy”.

Ảnh: Mirror.

“Khi nghe giai điệu quốc ca, tôi cảm thấy có điều gì đó dâng lên ở trong lòng”, Drogba chia sẻ. Anh nói về đất nước mình với nỗi lòng của người con xa xứ. Drogba rời Bờ Biển Ngà khi mới năm tuổi, khi cha mẹ anh, ông Albert và bà Clotilde, đưa anh tới Pháp để sống với chú Michel Goba, một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp.

Drogba đếm được tám lần chuyển nhà khi ông chú chuyển từ đội bóng này sang đội bóng khác. Anh có hai quốc tịch Pháp và Bờ Biển Ngà, nhưng nếu ai đó hỏi về nguyên nhân hình thành nên tình cảm sâu sắc với quê hương mình thì anh chẳng cần phải suy nghĩ nhiều. “Có lẽ từ ngày ra đi tôi đã rất nhớ quê nhà rồi, cha mẹ tôi, mọi thứ”, anh thổ lộ. “Tôi cảm thấy một phần trong mình vẫn ở đó. Kể cả khi đã tới sống ở Pháp, tôi vẫn cảm nhận được Bờ Biển Ngà.”

Từ giây phút đầu tên mà Drogba khoác lên mình chiếc áo cam của ĐTQG, vào ngày 8/9/2002, trong trận giao hữu với Nam Phi, Bờ Biển Ngà đã có một biểu tượng vượt ra khỏi phạm vi bóng đá. Đó là lần đầu tiên Drogba thi đấu trọn vẹn một trận đấu trên một sân vận động ở châu Phi, và anh cảm thấy niềm tự hào dân tộc sục sôi trong mình. Nhưng biến cố lớn đã xảy ra vài ngày sau đó, khi một cuộc đảo chính chống lại Tổng thống Laurent Gbagbo nổ ra và đẩy Bờ Biển Ngà vào cuộc nội chiến đẫm máu.

Nhưng khi cuộc chiến đang ở giai đoạn căng thẳng nhất, Bầy Voi vẫn liên tục giành chiến thắng với thế hệ vàng là sự tập hợp những người con của cả phương Nam (Drogba, Kalou) và phương Bắc (Emmanuel Eboue). “Đội tuyển là những người anh em”, Drogba nói. “Sau trận đấu người dân gọi điện đến và nói, ‘Chúng tôi rất hạnh phúc. Mọi người đổ ra phố để nhảy múa’. Và chúng tôi nghĩ, ‘Đang có chiến tranh ở Bờ Biển Ngà, nhưng mọi người vẫn ra ngoài ăn mừng chiến thắng của chúng tôi ư? Đó có phải là sức mạnh của bóng đá không?’ Đó là cách mà chúng tôi khởi đầu. Chúng tôi thi đấu cho quê hương, cố gắng thể hiện một hình ảnh khác so với những gì trên tin tức thường ngày.”

Ảnh: Soccerpro.

Vai trò của Drogba càng lớn hơn khi danh tiếng của anh được khẳng định ở châu Âu. Drogba là một tài năng nở muộn và thậm chí còn không thực sự nghiêm túc với bóng đá cho tới khi gặp vợ mình, Lalla. Anh dành ra bốn năm thi đấu tại Le Mans ở giải Hạng Nhì Pháp trước khi chuyển sang Guingamp vào năm 23 tuổi, và ghi 19 bàn trong mùa giải đầu tiên khoác áo Marseille. Drogba ký hợp đồng với Chelsea và đây chính là bệ phóng đưa tiền đạo này thành một tượng đài của CLB nước Anh cũng như tại quê hương mình.

Drogba, nhờ sự nổi tiếng và được tôn sùng ở Bờ Biển Ngà, đã gửi đi những thông điệp về hòa bình, ba năm sau cuộc tàn sát đẫm máu khiến 4.000 người phải bỏ mạng ở đất nước có dân số 20,6 triệu. Tháng 10 năm 2005, Bờ Biển Ngà đánh bại Sudan 3-1 để lần đầu tiên được dự World Cup. Drogba gọi điện cho các đồng đội và người quay phim của kênh Radio Television Ivoirienne.

“Hỡi người dân Bờ Biển Ngà, đàn ông và phụ nữ, từ miền bắc xuống miền nam, từ trung tâm đến miền tây, các bạn đã thấy điều này”, Drogba phát biểu, ban đầu có chút ngập ngừng rồi nhanh chóng thể hiện sự đanh thép. “Chúng tôi đã chứng minh cho các bạn rằng người Bờ Biển Ngà có thể chung sống bên cạnh nhau, thi đấu cạnh nhau với một mục đích chung: giành vé dự World Cup. Chúng tôi hứa rằng niềm vui này sẽ mang mọi người lại với nhau. Và bây giờ chúng tôi muốn mọi người biến điều đó thành sự thật. Làm ơn.”

Giữa thời khắc huy hoàng nhất, những đứa con của cả dân tộc quỳ xuống. “Đất nước giàu có nhất ở châu Phi không thể chìm đắm trong chiến tranh như thế này được!” Drogba kết luận. “Làm ơn, hãy hạ súng xuống, tổ chức bầu cử và mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn”. Bài phát biểu của Drogba được phát đi phát lại hàng tháng trời trên truyền hình Bờ Biển Ngà.

<video1>

Bài phát biểu kêu gọi ngừng chiến của Drogba.

Câu chuyện chưa dừng lại ở đó. Khi Drogba giành danh hiệu cầu thủ châu Phi hay nhất năm 2007, anh bay tới Abidjan để chụp ảnh cùng Tổng thống Gbagbo và đưa ra một đề nghị táo bạo: tổ chức trận đấu tiếp theo của đội tuyển ở Bouake, vùng đất phía bắc nơi lực lượng chống đối vẫn đang đấu súng với quân chính phủ. Vị tổng thống chấp nhận, và tháng Sáu năm đó Bờ Biển Ngà gặp Madagascar trong trận đấu được ghi vào sử sách của vòng loại Cúp châu Phi.

Trước trận đấu, Drogba tặng cho Guillaume Soro, lãnh đạo phiến quân, đôi giày đá bóng thêu tên Soro kèm theo dòng chữ: “Cùng nhau làm nên hòa bình". Đám đông 25.000 người gào lên khi Drogba ghi bàn ấn định chiến thắng 5-0. Dòng tít trên tờ báo sáng hôm sau ghi: “Năm bàn thắng xóa bỏ năm năm chiến tranh”.

Chính quyền Bờ Biển Ngà và lãnh đạo phiến quân đạt thỏa thuận vào năm 2007, theo đó Soro làm Thủ tướng trong chế độ do Gbagbo làm Tổng thống. Tất nhiên để có được điều đó, đất nước này cần nhiều hơn một trận bóng đá, nhưng rõ ràng tầm ảnh hưởng của Drogba và các đồng đội là không thể phủ nhận. “Tôi tin rằng chỉ có đội bóng này làm được như vậy”, phóng viên Lassine Kone của tờ Le Patriote nhận định. “Lời nhắn nhủ của Drogba đã gây được sự chú ý”. Trong trận đấu ngày hôm đó, 200 quân chính phủ đứng cùng lực lượng chống đối để hát bài quốc ca L’Abidjanaise.

Drogba và thủ lĩnh phiến quân Soro. Ảnh: Getty Images.

Tháng Ba năm 2009, Drogba và đội tuyển Bờ Biển Ngà chứng kiến một thảm kịch trên sân vận động ngay trước khi bước vào trận đấu ở vòng loại World Cup, gặp Malawi. Đó là vụ bạo loạn xuất phát từ việc quá tải của khán đài, khiến cho 22 người thiệt mạng và hơn 130 người khác bị thương. 

Ngay hôm sau, Drogba tới thăm các nạn nhân và bị sốc khi nhìn thấy cảnh tượng ở bệnh viện. “Có sáu đứa trẻ trong một căn phòng nhỏ và vài đứa phải nằm dưới sàn”, anh mô tả. “Thật điên rồ. Nếu bạn tới đó thì cơ hội sống của bạn sẽ giảm đi, không phải vì các bác sĩ mà là vì điều kiện ở đây”. Không lâu sau đó, Drogba quyết định mở một bệnh viện ở Abidjan thông qua quỹ từ thiện do chính anh lập nên, với sự trợ giúp của nhà tài trợ Pepsi và CLB Chelsea. Đây là nơi cung cấp dịch vụ khám chữa bệnh giá rẻ cho khoảng 250 đến 500  người dân Bờ Biển Ngà mỗi ngày, đồng thời đào tạo các bác sĩ và nhân viên y tế cho đất nước này.

Anh Ngọc (Theo Grant Wahl/ Sport Illustrated)

  • Từ khóa