Những tay chơi cự phách của làng bóng đá Việt

THỨ HAI, 30/01/2017 15:36:00

Vntinnhanh.vn - Tin Gaston Molina đột tử vì sử dụng ma tuý quá liều từng khiến làng bóng đá Việt Nam rúng động cách đây vài năm và buộc người hâm mộ phải đặt câu hỏi: Liệu còn bao nhiêu "con nghiện" đang thi đấu tại các giải đấu hàng đầu ở dải đất hình chữ S?

Những tay chơi cự phách của làng bóng đá Việt

Khi ngoại binh "lầy"

Bóng đá Việt Nam lên chuyên nghiệp cũng đã được hơn 10 năm và cũng chừng đó mùa giải ngoại binh đã là một phần không thể thiếu của đời sống bóng đá nước nhà.

Bên cạnh những mặt tích cực đến từ lực lượng ngoại binh này như sự đi lên của chuyên môn, về chất lượng của giải đấu thì ở phía sau hậu trường, các "ông Tây đá bóng" đến từ rất nhiều quốc gia trên thế giới cũng có nhiều chuyện để kể.

Thực ra, Molina không phải là ngoại binh đầu tiên tử nạn ở Việt Nam, mà trước đó Vedaste (Đồng Nai) và Atangana (QK4) mới là những người xấu số lìa đời ở nơi xa quê hương cả nửa vòng trái đất.

Thế nhưng, cái chết của Vedaste và Atangana chỉ đơn thuần về bệnh tật khác hoàn toàn so với cách "chia tay" cuộc sống của Molina, nói chính xác hơn đó là sự cố khiến nhiều người lương thiện phải lắc đầu: sốc thuốc vì dùng ma tuý quá liều.

Cái chết của Molina (bên trái) khiến nhiều người đặt dấu hỏi về ngoại binh ở Việt Nam. (Ảnh: Dân Trí)

Và khi cái chết của Molina xảy ra, rất nhiều người tự hỏi: Liệu còn bao nhiêu "Molina" nữa đang chơi ở V.League, hạng Nhất (những giải đấu các CLB được phép sử dụng ngoại binh) câu hỏi đó chưa có được câu trả lời cụ thể. Nhưng, nếu xét về khía cạnh sống buông thả, và độ chơi "ngập lụt" thì không hề hiếm.

Cách đây vài năm, "tay chơi" nổi tiếng nhất V.League vào thời điểm ấy có lẽ là Musisi, ngoại binh đến từ Uganda đến Việt Nam khoác áo Đà Nẵng.

Rất nhiều người sông Hàn đến giờ vẫn nhớ cầu thủ này không chỉ ở kỹ năng chơi bóng rất ổn (từng khoác áo 1 đội chuyên nghiệp ở giải VĐQG Pháp) mà còn nhớ và lắc đầu với lối sống buông thả ở ngoài đời của Musisi.

Kết thúc mùa bóng 2003-2004, Musisi về thăm nhà và "mất tích" một cách đầy bí ẩn, vài năm sau thông qua Ronal Martin (đã nhập tịch với cái tên Trần Lê Martin - HP.HN) nhiều người mới vỡ lẽ, sở dĩ Musisi không trở lại Việt Nam nữa, bởi anh đã mang trong mình căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS.

Theo những kênh truyền thông của Uganda, năm 2005 Musisi đã qua đời, và thời điểm mà Musisi dính căn bệnh thế kỷ lại là quãng thời gian chơi cho đội bóng sông Hàn. Một kết cục quá đau lòng cho cầu thủ từng được đánh giá là một trong những gương mặt xuất sắc của bóng đá Uganda thế kỷ 20.

Musisi đã chết vì căn bệnh thế kỷ. (Ảnh: Vietnamnet)

Một đồng hương của Musisi là Iddi Batambuze thậm chí còn bước vào con đường sa ngã trước cả đàn anh, khi về khoác áo Đà Nẵng mùa 2002.

Và hậu quả của những đêm "thác loạn" ở vũ trường, những đêm say thuốc cùng gái làng chơi cầu thủ từng được bầu tiền vệ xuất sắc nhất V.League 2001 dần dần xuống phong độ và biến mất khỏi Việt Nam cũng đầy bí ẩn.

Cùng giai đoạn với Musisi, Iddi Batambuze còn có Blessing (một công thần của đội bóng đất Võ năm mà họ thăng hạng 2001), rồi Lulenti, Enock Kembe... đều dần dần rời V-League không kèm không trống vì xuống phong độ là một chuyện.

Nhưng quan trọng hơn các ngôi sao từng làm mưa làm gió ở giai đoạn đầu bóng đá Việt Nam bước lên chuyên này đều phải ra đi vì ăn chơi quá trớn.

Không "bết đến mức bất cần" như các ngoại binh đã kể trên, Achilefu cũng là một cái tên đáng nể trong giới cầu thủ ở Việt Nam. Tiền đạo từng khoác áo Nam Định, HN.ACB rồi Đà Nẵng này từng khiến BLĐ đội nhà "điên đầu" về thói ăn nhậu của mình.

Đỉnh điểm cho thói bê tha đó chính là việc Achilefu cùng thủ môn Esele trong một ngày đẹp trời chán cảnh tẻ nhạt ở đất thành Nam phi xe lên Thủ đô và ở đây ăn nhậu tới quên trời đất. Thậm chí, khi một trợ lý của Nam Định gọi điện thoại, Phu thản nhiên tắt máy, và 3 ngày sau mới liên lạc trở lại với đội.

Achilefu (phải) cũng là một bậc thầy về khả năng ăn chơi. (Ảnh: TTVH)

Với vốn sống ở Việt Nam lâu năm rành tiếng bản địa ngoài chuyện nhậu nhẹt bê tha, tiền đạo này cũng nhiều phen khiến đội nhà đau đầu với những đêm cặp kè với các cô gái mà nhiều đồng đội ở Đà Nẵng của Phu khẳng định có "thân nhân không tốt".

Và sau những đêm ăn chơi thác loạn, Achilefu đã bị Đà Nẵng thanh lý hợp đồng sớm, mà nguyên nhân nhiều người khẳng định ngoài việc xuống phong độ, những nghi ngờ về bệnh tật là lý do lớn nhất khiến đội bóng sông Hàn chào tạm biệt với Phu (?!)

Sau này, giới cầu thủ đã bắt đầu chơi kín hơn, nhưng cũng không qua được mắt lãnh đạo đội bóng và người hâm mộ. Như vụ Sakda hồi đầu tháng 6 năm 2009 đã bị 1 nhóm côn đồ "hỏi thăm" mà nghe đâu tiền vệ của HA.GL đụng độ với những thanh niên hư hỏng này ở 1 quán nhậu tại phố Núi.

Cũng nhắc tới phố Núi, đồng hương của Sakda là Thonglao cũng nổi tiếng chẳng kém, thậm chí còn chơi "kinh" hơn so với các đồng đội bản địa về khoản ăn nhậu. Chính Thonglao cũng có mặt trong bữa tiệc với Sakda trong đêm xảy ra sự cố đó.

Và sau những cuộc nhậu là gây hoạ, Jone Wole hiện đang chơi cho XM.HP là một điển hình, trong men say của bia và rượu trung vệ này đã không kiểm soát nổi bản thân và ra tay với đồng đội Ngọc Hùng, khiến hậu vệ này phải nhập viện với mặt mũi "tanh bành".

Ngoài những tấm gương kể trên, V-League hay giải hạng Nhất cũng còn rất đông các anh hào khác như Nsoga từng chơi cho Tây Ninh, Correira từng khoác áo HP.HN, rồi Da Silva ở Cần Thơ... đều là những tay chơi có số.

Và khi đã được mệnh danh là tay chơi, với những buổi đêm ăn chơi ở vũ trường, say khướt với rượu mạnh tự hỏi liệu có mấy cầu thủ nào giữ được mình không sa ngã tiếp vào những con đường đầy cám dỗ hơn là ma tuý và mại dâm? Không dám chắc...

<video1>

Achilefu là một trong những ngoại binh nổi bật trong thời kỳ đầu của V.League.

Cầu thủ Việt "ăn chơi" truyền kỳ

Với sự thay đổi về cơ chế, bóng đá Việt Nam đã có sự góp mặt của các doanh nghiệp, cùng với điều đó ngoài sự phát triển về chất lượng của giải đấu, đời sống của các cầu thủ cũng thay đổi. Để giờ đây, nghề cầu thủ đã trở thành một trong những nghề thu nhập cao ngất ngưởng so với mặt bằng chung của xã hội.

Cầu thủ bây giờ, không nói đến ngôi sao chỉ tính những người thường thường bậc trung thôi một tháng cũng kiếm vài chục triệu 1 tháng là chuyện thường, còn có tên tuổi thì vô chừng. Và vô hình chung, rất nhiều người đã trở thành tỷ phú.

Có tiền nhiều, ngoài chuyện sắm xe xịn, mua nhà to và lấy vợ đẹp thì nhiều người trong số ấy cũng bắt đầu bay vào những cuộc chơi bất tận và nhanh chóng trở thành những "tay chơi" khét tiếng trong làng bóng đá Việt, rồi cũng từ đấy rất nhiều tài năng đã phải dừng lại trước những cám dỗ khó lường của cuộc đời.

Nào ta cùng "phê"

Nói đến bóng đá xứ Nghệ, rất ít người không đồng ý rằng đây là địa phương sản sinh ra rất nhiều cầu thủ giỏi cho bóng đá Việt Nam. Và cũng không ở đâu tài năng "sớm nở, tối tàn" vì ăn chơi quá đà như ở mảnh đất miền Trung này.

Hồng Việt là một ví dụ điển hình nhất của tài và tật. Cùng lứa với Trọng Hoàng, Văn Bình, Đình Đồng (những tuyển thủ quốc gia hiện tại) nhưng Việt nổi trội hơn hẳn so với chúng bạn về cả tài năng tới "chất chơi".

Sở hữu cái chân trái "ma thuật" Việt nổi danh từ rất sớm trong màu áo U17, U21 SLNA...rồi khoác áo U20 Việt Nam, rất nhiều chuyên gia đã khẳng định tương lai của tiền vệ này rộng mở chẳng kém các đàn anh Văn Quyến, Quốc Vượng... là bao.

Thế nhưng, điều ấy đã không thể thành hiện thực khi mới bước vào tuổi 19 Việt đã dính sâu vào ma tuý cùng với đồng đội Văn Hiền, và bị phát hiện năm 2006. Để rồi, khi chưa kịp bước tiếp trên con đường sự nghiệp của mình, Việt và Hiền đã sớm bị SLNA sa thải.

Xuân Thành (16) cũng từng "dính đạn". (Ảnh: Vietnamnet)

Mà đây không phải là câu chuyện buồn đầu tiên của bóng đá xứ Nghệ, bởi trước đó bóng đá Việt Nam cũng tiếc nuối cho một tài năng khác - Phan Thanh Tuấn, tiền vệ được nhiều người đánh giá toàn diện hơn Hồng Sơn rất nhiều, nhưng rốt cuộc tương lai cũng lụi tàn vì dính vào cái chết trắng.

Nằm trong vòng xoay của ma tuý ấy, Đ (Khánh Hoà) cũng đang dần đánh mất dần mình sau những đêm quay cuồng với nhạc, rượu mạnh và gái trong vũ trường. Rất đáng tiếc, bởi tiền vệ trẻ này có tài, và từng khoác áo các đội tuyển trẻ QG.

Đó không phải là những trường hợp hiếm hoi của bóng đá Việt Nam chơi chất trắng. Năm 2008 một nhóm cầu thủ của T&T.HN cũng đã bị CA bắt trong một động lắc tại Q7-TP.HCM. Dù sau này cả nhóm đều được tha , nhưng ở hậu trường không ai tin đó là kết quả chính xác khi trong nhóm có Lê Hoàng Anh Thi - cầu thủ đã có "tì vết".

Cũng không dừng ở đó, nghe đâu sau chiến công đoạt HCĐ mùa bóng 2008, các "ngôi sao" của Hải Phòng cũng có mặt trong một vũ trường tại thành phố hoa phượng đỏ mà trên bàn có vài viên thuốc "lạ".

Nói đến cầu thủ nghiện, hay bay lắc càng không thể không nói tới Xuân Thành, tiền vệ của HN.ACB khi chính cầu thủ này tàng trữ cả chục viên thuốc lắc trong người và chuẩn bị sử dụng ở vũ trường New Century tại Hà Nội.

Tất cả những nhân vật kể trên đều đã được phanh phui, còn phía sau những cuộc chơi ở vũ trường "hên" chưa bị bắt thì còn rất nhiều. Bởi trong giới bóng đá, cùng giới với nhau chẳng ai lạ gì tính của người này, cách chơi của người kia.

Và nhiều khi trong những cuộc nhậu, một loạt cái tên của những "đại ca" ăn chơi, bay lắc được đưa ra. Thông tin chưa được kiểm chứng, nhưng từ những "nhân tố" kể trên xuất thân từ giới cầu thủ thì xem ra cũng đúng chứ chẳng sai.

Vũ Như Thành được xem là người ăn chơi nhất trong số các ngôi sao của bóng đá Việt Nam. (Ảnh: Vietnamnet)

... rồi ta cùng "dzô"

"Nói về chuyện nhậu của cầu thủ có mà hết ngày, giờ đố kiếm được thằng nào mà không biết nhậu đấy" - T, một cầu thủ khẳng định. Mả quả thực, có nhìn mới có thấy tửu lượng của giới quần đùi áo số kinh hoàng thế nào.

Điểm đến của giới quần đùi áo số thường đến nhất ở TP.HCM là khu Nguyễn Tri Phương, Hải Triều... nếu "lành" lắm thì ngồi tại đây rồi làm "sơ sơ" tới 2-3 giờ sáng rồi về, còn thường thì các khu ăn uống này chỉ lót dạ mà thôi, điểm đến vẫn là vũ trường, quán bar.

Mỗi lần vào bar, bèo nhất cũng phải làm cặp rượu ngoại giá chục triệu, vài đĩa trái cây hay bia để "giải rượu". Tính sơ sơ mỗi tối đi chơi, giải trí "bay" của ai đó đứng ra làm chủ cuộc chơi cũng cỡ 1 tháng lương là chuyện thường.

Đó là nói chung, còn "dị nhân" trong làng bóng Việt Nam về khoản nhậu có lẽ phải kể tới H cầu thủ từng khoác áo TP.HCM này có thể nhậu từ sáng tới đêm mà vẫn tỉnh bơ, chỉ có điều vào buổi tập là coi như đuối.

Thậm chí có giai thoại mà các đàn anh của H kể rằng "nhiều khi nó rủ đi ăn sáng, ra thấy bia xếp lớp ở đấy rồi mà thấy sợ. Chưa hết,đang nhậu mà đến giờ giới nghiêm của đội, kiểu gì nó cũng làm vài chai đế mang về phòng uống tiếp".

Một ngôi sao của bóng đá Việt Nam đến từ miền Tây thì khác, không "đam mê" nhậu tới mức H, nhưng đêm mà không có vài chai là khó ngủ. Thậm chí, có lần đội nhà đi thi đấu ở nước ngoài HLV trưởng cấm trại, cầu thủ này đành nhờ người quen ra ngoài mua bia bỏ vào bình thuỷ để uống đỡ ghiền thì đủ hiểu.

Mà không chỉ ở cấp CLB, ở cấp ĐTQG trong thời kỳ tập chung chuẩn bị cho giải đấu nào đó, các tuyển thủ cũng nhậu nếu như có dịp. Hồi thầy trò HLV Calisto tập trung ở Hàm Rồng, dù tập rất nặng nhưng khi xả trại 1 tối, rất đông các "anh hào" đã bắt taxi lên Pleiku xả strees bằng những trận nhậu vô bờ bến.

Và sau những trận nhậu đó, đương nhiên là khó có thể khác khi rất đông các cầu thủ đã tìm cho mình bãi đáp mới riêng tư hơn, mà không nói cũng rất nhiều người đã hiểu họ đi đâu khi đêm đã về khuya...

Và từ những cuộc nhậu như thế, đã xảy ra bao chuyện đáng buồn. Hẳn nhiều người không quên được Ngọc Thế, thủ môn khá tài năng của Đà Nẵng năm nào, bây giờ thì Thế đã giải nghệ, không phải vì chấn thương mà do bi "đâm nhầm" trong vũ trường Phương Đông năm 2003.

Thủ môn Đỗ Ngọc Thế (ảnh lớn). (Ảnh: PL)

Sự vụ mà sau này CA Đà Nẵng đã vào cuộc và bắt được kẻ đâm trọng thương Ngọc Thế, qua lời khai hung thủ đã cho biết đêm đó hai nhóm sau khi đã uống khá nhiều đã có lời qua tiếng lại về chỗ ngồi, cũng như tranh giành "đào".

Cũng bắt nguồn từ các mối quan hệ không lành mạnh, và môi trường phức tạp cựu tuyển thủ Phi Hùng của SLNA đã từng bị chém vài lần trong quán Karaoke, trong vũ trường ngay tại TP Vinh cũng vì các mâu thuẫn ngoài sân cỏ.

Trường hợp của Ngọc Thế, Phi Hùng vẫn là còn may khi không để xảy ra án mạng. Còn với M, thủ môn dự bị của 1 đội bóng miền Trung giờ đã chuyển sang đội bóng khác thì có lẽ mãi ám ảnh về chuyện ăn nhậu trong cuộc đời mình khi đã khiến 1 cô gái làng chơi ngồi sau tay lái của mình tử nạn vì lao thẳng xe vào vách núi...

Có thể nói, chuyện chơi của các cầu thủ Việt giờ là vô cùng và đủ thể loại chơi. Thậm chí, trong giới "quần đùi, áo số" còn râm ran chuyện môt vài cầu thủ nổi tiếng ngoài chuyện bay lắc ở vũ trường, ăn nhậu ra còn có thú vui "đánh bóng" ở các giải quốc tế.

Thậm chí đã có người phải bán nhà để trả nợ chỉ sau 1 tháng EURO, nhưng cũng may với khả năng ở trên sân bóng của mình ngôi sao này cũng sớm trả được nợ sau mùa chuyển nhượng vừa qua...

Bóng đá càng phát triển, cuộc sống của cầu thủ cũng vì thế càng cao hơn, không phải là tất cả đều là những "tay chơi" nhưng cũng một bộ phận lớn đã và đang bước vào những con đường dẫn tới cái chết, huỷ hoại sự nghiệp. Và càng như thế, những giai thoại về "thú vui tao nhã" của cầu thủ Việt càng dày lên... Rất đáng lo.

Theo Phương Anh (Vietnamnet)

  • Từ khóa