Mourinho nên sử dụng Paul Pogba như thế nào để Manchester United mạnh nhất có thể?

THỨ TƯ, 10/08/2016 07:00:00

Vnbongda.vn – Sau một câu chuyện tốn nhiều giấy mực, Paul Pogba cuối cùng cũng trở về Man Utd. Nhưng liệu cầu thủ 23 tuổi này có thể tạo ra tác động lớn như mong đợi ở Old Trafford?

Mourinho nên sử dụng Paul Pogba như thế nào để Manchester United mạnh nhất có thể?

Sử dụng Paul Pogba như thế nào để Man Utd mạnh nhất có thể?

Sử dụng Paul Pogba như thế nào để Man Utd mạnh nhất có thể? (Ảnh: Reuters)

Jose Mourinho muốn có Paul Pogba từ mùa giải trước. Tất nhiên, đó không phải vấn đề duy nhất dẫn đến sự sụp đổ ở Stamford Bridge và nó cũng không phải vấn đề lớn nhất. Thế nhưng, việc Chelsea từ chối chiêu mộ tiền vệ của Juventus là dấu hiệu cho thấy mối quan hệ sứt mẻ giữa Mourinho và CLB.

Nó có lẽ là lời giải thích cho thái độ của HLV người Bồ Đào Nha ở Community Shield mùa trước, và chắc chắn đứng đằng sau cuộc tấn công của ông vào chính những người ở CLB, những người mà ông cho rằng “phải chịu trách nhiệm” sau thất bại ngay trên sân nhà trước Southampton.

Mọi chuyện đã là quá khứ. Man Utd những ngày này không phải là mẫu CLB từ chối cung cấp cho HLV những cầu thủ mà ông ta muốn, ngay cả khi cầu thủ đó có giá lên đến 110 triệu euro.

Câu hỏi đặt ra là làm thế nào Mourinho sử dụng Pogba. Hàng tiền vệ Mourinho lựa chọn trong chiến thắng 2-1 trước Leicester City tối chủ nhật trước trông không giống “hàng tiền vệ của Mourinho”. Michael Carrick là cầu thủ giàu chất lượng, nhưng ngay cả ở thời đỉnh cao, anh vẫn là mẫu cầu thủ hiền lành, đọc trận đấu và chuyền bóng tốt nhưng thiếu năng động và sức chiến đấu - đặc biệt khi bây giờ, anh đã 35 tuổi.

Marouane Fellaini ngược lại, sử dụng quá nhiều khuỷu tay nhưng không đủ kỷ luật để chơi như một cầu thủ điều phối bóng và có quá ít sự sáng tạo cho hàng tiền vệ.

Mourinho thích các cầu thủ chạy không ngừng nghỉ và chăm chỉ tắc bóng

Mourinho thích các cầu thủ chạy không ngừng nghỉ và chăm chỉ tắc bóng. (Ảnh: Zimbio)

Họ đã chơi khá tốt bên cạnh nhau ở trận tranh Community Shield, nhưng rất khó cho Quỷ đỏ giành chiến thắng đều đặn ở Premier League. Vấn đề nằm ở phong cách cũng như chất lượng. Mourinho thích các cầu thủ chạy không ngừng nghỉ và chăm chỉ tắc bóng.

Ở Porto, Mourinho có ít nhất 3 người có 2 đặc tính đó là Costinha, Maniche và Pedro Mendes. Ở Chelsea “nhiệm kỳ đầu”, ông có Claude Makelele, Frank Lampard và Tiago Mendes - sau đấy là Michael Ballack. Ở Inter Milan, ông có Esteban Cambiasso và Thiago Motta, và đôi khi là Javier Zanetti. Ngay cả ở Real Madrid cũng vậy, bên cạnh Xabi Alonso thường là Sami Khedira và Lassana Diarra (hoặc Fabio Coentrao). Trở lại Chelsea lần 2, ông có Nemanja Matic và Ramires phía dưới Cesc Fabregas và Oscar.

Với thói quen đó, rất dễ hiểu tại sao Mourinho muốn có Pogba. Ander Herrera là mẫu cầu thủ bận rộn, nhưng thiên nhiều kỹ thuật và hoạt động xung quanh trái bóng. Wayne Rooney quá chậm chạp và Mourinho vốn không có ý định xếp anh chơi ở hàng tiền vệ. Ở Man Utd hiện tại, không có cầu thủ nào có khả năng thống trị sân đấu bằng việc kết hợp giữa sức mạnh thể chất và khả năng chuyền bóng xuất sắc, không ai có thể liên kết hậu tuyến với hàng tấn công bằng sự đột biến, và không mệt mỏi như người không phổi.

Wayne Rooney quá chậm chạp và Mourinho vốn không có ý định xếp anh chơi ở hàng tiền vệ

Wayne Rooney quá chậm chạp và Mourinho vốn không có ý định xếp anh chơi ở hàng tiền vệ. (Ảnh: Zimbio)

Tuy nhiên, dễ thấy nhất là việc Mourinho tiếp tục sử dụng sơ đồ 4-2-3-1 như trước Leicester City và chỉ thay thế Fellaini bằng Pogba. Tuyển thủ người Pháp tất nhiên có thể, sau tất cả những gì đã trình diễn, cung cấp sức mạnh cơ bắp tương tự Fellaini, nhưng khéo léo hơn rất nhiều. Nhưng kinh nghiệm từ Euro 2016 cho thấy việc sử dụng Pogba như một tiền vệ giữ nhịp sẽ hạn chế khả năng của cầu thủ này. Cách sử dụng của Didier Deschamps mang đến cảm giác Pogba phải thi đấu với gánh nặng tinh thần trên vai, với việc tập trung vào vị trí trên sân khi anh không được phép lao lên phía trước quá cao, đồng thời phải đảm bảo nhiệm vụ phòng thủ.

Nhưng thực tế ở cấp CLB, mọi chuyện sẽ khác. Các cầu thủ có nhiều thời gian làm việc cùng nhau, hiểu và biết rõ vị trí của nhau trên sân. Pogba có thể chơi tự do hơn với Rooney hoặc một trong hai tiền vệ cánh thi đấu rộng và chăm chỉ lùi sâu.

Màn trình diễn tốt nhất của Pogba ở Euro chỉ đến sau khi anh được đặt vào vai trò giống như ở Juventus - đỉnh cao nhất của hàng tiền vệ 3 người, cho dù có sự khác biệt giữa sơ đồ 2 đội bóng: Juventus sử dụng 3-5-2, trong khi Pháp dùng 4-3-3. Vị trí này giúp Pogba tự do nhận bóng và xử lý, qua đó tận dụng tốt cả 2 khả năng tấn công và phòng ngự của bản thân.

Mourinho trong suốt sự nghiệp đã luôn sử dụng 4-3-3 và 4-2-3-1 như 2 sơ đồ ông yêu thích nhất. Nó có nghĩa HLV người Bồ Đào Nha dự tính sử dụng cả 2 sơ đồ này ở Man Utd và thay đổi tùy theo tình thế, đối thủ. Nhưng Pogba đã cho thấy anh xuất sắc nhất trong hàng tiền vệ 3 người và Mourinho có thể phải ưu tiên hơn cho sơ đồ 4-3-3.

Mourinho có thể phải ưu tiên Paul Pogba cho sơ đồ 4-3-3

Mourinho có thể phải ưu tiên Paul Pogba cho sơ đồ 4-3-3. (Ảnh: Zimbio)

Trong trường hợp đó, Carrick vẫn là lựa chọn đầu tiên cho vị trí tiền vệ giữ nhịp và điều phối bóng. Herrera hoặc Fellaini có thể hoạt động phía trên bên phải của hàng tiền vệ 3 người. Pogba tất nhiên ở bên trái. Điều đó có nghĩa Zlatan Ibrahimovic và Wayne Rooney sẽ phải cạnh tranh vị trí tiền đạo cắm, trừ khi Mourinho thay đổi ý định và sử dụng Rooney như một cầu thủ hoạt động rộng bên cạnh Pogba.

Sơ đồ 4-3-3 cũng sẽ khiến hàng công của Man Utd “thừa” ra khá nhiều cầu thủ. Bên cánh phải, họ có Henrikh Mkhitaryan, Juan Mata và Jese Lingard. Ở cánh trái là Anthony Martial, Ashley Young, Memphis Depay, Adnan Januzaj và phần nào đó là Marcus Rashford.

Về cơ bản, sự xuất hiện của Pogba đem đến cho Mourinho rất nhiều tùy chọn nếu ông quyết tâm xây dựng lối chơi xung quanh tiền vệ này. Và như mọi khi, điều khiến Mourinho - cũng như các HLV trước của Man Utd, vai trò của Rooney sẽ khiến họ phải đau đầu.

Quách Gia (Theo S.I)

  • Từ khóa