Thủ môn Nguyễn Văn Hoàng: “Đẹp trai đâu có gì sai, nhưng tôi sẽ không ngừng cố gắng để được nhớ tới là một thủ môn giỏi”

Thứ hai, 17/09/2018 09:20:00

Được hâm mộ, săn đón, yêu mến luôn là giấc mơ của bất kỳ cầu thủ nào, bởi khán giả chính là tài sản lớn nhất nuôi lớn họ. Văn Hoàng là một trường hợp điển hình như thế.

Thủ môn Nguyễn Văn Hoàng: “Đẹp trai đâu có gì sai, nhưng tôi sẽ không ngừng cố gắng để được nhớ tới là một thủ môn giỏi”

 Ảnh: Trung thần

Những CĐV sẵn sàng đi dọc miền tổ quốc theo bước chân Hoàng, sẵn sàng “sống chết” để được thấy thần tượng của mình. Nhưng hơn ai hết, là người trong cuộc, Hoàng hiểu mình là ai và cần gì. Và kỳ lạ đến... dễ hiểu, trong sâu thẳm của mình, Hoàng tuy biết ơn và trân trọng tình cảm của NHM, nhưng vẫn muốn được nhớ tới theo một cách khác.

CUỘC GỌI BÊN BÌA RỪNG 

Trên mạng xã hội, tôi có đọc được ở đâu đó rằng, trước khi đội chuẩn bị cho VCK U23 châu Á tại Trung Quốc, HLV thủ môn Nguyễn Đức Cảnh gọi điện tới 7-8 cuộc Hoàng mới nghe máy và suýt mất cơ hội dự tuyển. Câu chuyện này là thế nào vậy? 
 
Từ cuối V.League 2017, tin tức về danh sách tập trung đã bắt đầu râm ran. Tôi cũng hy vọng lắm, nhưng sau vòng cuối cùng thì biết mình không có cơ hội đó rồi nên tranh thủ về quê luôn. 
 
Mỗi lần về quê, tôi có cái thú vui là vào bìa rừng xem chim, sóc. Không hẳn là săn bắn đâu nhưng nó là thú chơi lúc nhàn rỗi từ nhỏ. Hôm có điện thoại là tôi về nhà được 2 ngày, còn đội đã tập trung 3 ngày. 
 
Đầu tiên là chú Thịnh (HLV thủ môn CLB Sài Gòn) gọi điện, nhưng ngay thời điểm đấy thì tôi chưa tiện nghe và chuyển điện thoại qua chế độ im lặng, có tiếng kêu là chim bay đi hết (cười). Rồi một số máy lạ gọi tới, 7-8 cuộc liền nhưng tôi không nghe, lý do thì tôi vừa nói. Sau đó tôi mới gọi lại thì biết là bố Cảnh, bố bảo “Con thu xếp ra Hà Nội ngay, anh Tuấn liên đoàn (Phó phòng các ĐTQG Đoàn Anh Tuấn - PV) sẽ liên lạc bây giờ”. 
 
Anh Tuấn báo VFF sẽ lo cho tôi thủ tục hộ chiếu, còn trong ngày mai phải hội quân, thích đi xe khách hay máy bay thì báo lại để liên đoàn sắp xếp. Nhưng đi máy bay thì trưa hôm sau mới tới, còn xe khách ở chỗ tôi đêm nào cũng có chuyến, tối đi là sáng sớm đến nơi rồi. Tôi chạy về vui mừng báo tin, bố vui quá bảo “Bố biết sẽ có ngày hôm nay mà”. Mẹ vội vào bếp nấu bữa cơm, ăn xong là tôi ra xe luôn. 
 
Nhưng tại sao phải tới khi tuyển tập trung 3 ngày, anh mới được bổ sung vào danh sách? 
 
Lúc đầu, 3 thủ môn là Bùi Tiến Dũng (FLC Thanh Hóa), Đặng Ngọc Tuấn (SHB Đà Nẵng) và Phí Minh Long (CLB Hà Nội). Trong quá trình tập, Long, cũng là bạn đồng môn với tôi ở tuyến trẻ Hà Nội gặp chấn thương ở vai nên bố Cảnh muốn gọi bổ sung 1 người nữa cho yên tâm nên cơ hội đến với tôi. 
 
Tại sao lại là anh chứ không phải người khác, anh có biết hay HLV Cảnh có giải thích không? Vì chỉ khoảng 1 năm trước, Hoàng là cái tên khá xa lạ chưa được biết tới rộng rãi. 
 
Thật ra tôi đã được bắt V.League từ trước cả SEA Games. Một vài lần trên báo chí chú Đức Thắng cũng chủ động nhắc đến tên tôi. 
 
Vòng cuối mùa 2017, Hải Phòng đến gặp Sài Gòn ở sân Thống Nhất. Chú Đức Thắng tạo điều kiện cho tôi bắt chính trận đó, tôi chưa nói về màn trình diễn của mình vội nhưng hôm đấy đội thắng 3-0, giữ sạch lưới. Bố Cảnh làm trong ban huấn luyện Hải Phòng nên chắc đã để ý tôi từ hôm đó. Cái này, tôi phải cảm ơn bố rất nhiều. 
 
Hôm gọi cho tôi, bố dặn “Con cứ lên rồi gọi bố, giờ nào cũng được”. 3h sáng tôi tới cổng liên đoàn, trời Hà Nội bấy giờ lạnh lắm, tôi vẫn nhớ bố Cảnh chùm cả chăn đang đắp lên người chạy ra cổng đưa tôi lên phòng bác sỹ nghỉ tạm và dặn dò: “Đêm nay con nghỉ tạm đây nhé, sáng mai bố sẽ sắp phòng”. 
 
Đó là lần đầu tiên lên tuyển, tôi cồn cào không ngủ được thức đến 6h sáng.
 
Thủ môn Nguyễn Văn Hoàng: “Đẹp trai đâu có gì sai, nhưng tôi sẽ không ngừng cố gắng để được nhớ tới là một thủ môn giỏi”
HLV thủ môn Nguyễn Đức Cảnh (mũ đỏ) đặt niềm tin rất lớn nơi Văn Hoàng (Ảnh: VFF)
 
HLV ĐỨC THẮNG VÀ LƯƠNG DUYÊN MANG TÊN… “NIỀM TIN”
 
Khi Hoàng bắt đầu được truyền thông săn đón, tôi khá bất ngờ khi phát hiện anh là quân số thuộc biên chế CLB Hà Nội. Hoàng quê Nghệ An, ở đấy lại có đội vệ tinh của Hà Nội, vậy cuộc hành trình của anh với bóng đá đã bắt đầu ra sao? 
 
Tôi không phải lứa đầu tiên của lò VST Nghệ An của thầy Văn Sỹ Hùng, nhưng là lứa đầu tiên VST hợp tác với Hà Nội T&T trước đây và CLB Hà Nội sau này. 
 
So với các bạn, tôi đá bóng rất muộn. Trước tuổi 15, tôi chưa bao giờ ăn tập bóng đá hay tham gia giải phong trào nào. Đấy là năm chuyển cấp từ lớp 9 lên 10, có thông báo đội VST đang tổ chức tuyển sinh ở huyện Tân Kỳ của tôi, yêu cầu là phải sinh từ năm 1996 đổ về sau. 
 
Quá tuổi (Văn Hoàng sinh năm 1995 - PV) nên lúc tôi bảo bố mẹ cũng không lưu ý lắm. Chương trình tuyển sinh kéo dài trong 2 ngày, ngày đầu tôi không đi vì vướng lớp học thêm, nhưng tình cờ là ngày thứ hai, lớp học của tôi được nghỉ. 
 
Tối hôm trước nhà mất điện không có việc gì làm, thêm người anh họ sinh năm 1996 vừa đi thi về và trúng tuyển sang nhà tôi chơi bảo “Hoàng ơi mai cứ đi thử xem thế nào”. Vùng vằng mãi bố và chú chồng của dì cũng đồng ý mai chở tôi xuống SVĐ huyện, nhưng trong suy nghĩ của hai bố con vẫn chỉ dừng lại ở “Đi quan sát cho vui” chứ không thi cử gì. 
 
Xuống đến sân đông lắm, tôi thấy ở xa xa chú Văn Sỹ Hùng đang ngồi uống café, bèn mạnh dạn chạy tới năn nỉ “Chú ơi cho con đá với”. Thầy Hùng thấy tôi thể hình đẹp, ngày đó tôi đã cao tới 1m75 nên gật đầu luôn, nhắn “Con làm thủ môn luôn nhé”. Sự nghiệp bóng đá của tôi đã bắt đầu như thế đấy. 
 
Trong trí nhớ của Hoàng có còn giữ lại mảng ký ức của ngày đầu tiên lên tập trung, sẵn sàng bước vào hành trình ăn - ở tập thể không? 
 
Bố đèo tôi trên chiếc xe wave xuống Cửa Lò, cách nhà khoảng 110km hội quân. Ngày hội quân là ngày trung tâm tổ chức họp phụ huynh, đông lắm, cả trăm bạn.
 
Phải xin lỗi anh nhưng ấn tượng đầu tiên của tôi là trông nhiều ông (bạn) bụi bặm, còn hơi ngổ ngáo cơ (haha). Dân bóng đá mà, lại ở tuổi mới lớn hơi trẻ trâu một chút. 
 
Thủ môn Nguyễn Văn Hoàng: “Đẹp trai đâu có gì sai, nhưng tôi sẽ không ngừng cố gắng để được nhớ tới là một thủ môn giỏi”
Nhớ lại những kỉ niệm ngày mới bắt đầu "ăn-tập", Văn Hoàng không giấu được những cảm xúc bồi hồi (Ảnh: IT) 
 
Ở VST, anh ở cùng phòng với những ai? Còn bao nhiêu sót lại đi đá bóng chuyên nghiệp như anh từ ngày đó đến giờ? 
 
Tôi ở cùng phòng với… 30 người cơ anh, giường tầng, gom hết vào một chỗ như quán café này này. Tính ra chỉ còn đúng 3 người trụ lại với bóng đá gồm tôi, Văn Kiên (Hà Nội) và Hữu Sơn (Sài Gòn). Những người còn lại đi làm nghề khác hết rồi, phụ hồ, công an, thầy giáo v.v.v 
 
Bọn tôi ở khổ lắm, ở chung 30 con người chỉ có quạt phe phẩy không có điều hòa, cũng không có nóng lạnh để tắm. Tắm chung hết, nước bơm từ giếng lên, cứ thế dội ào cái lên người, mùa đông lạnh buốt da thịt cực khổ vô cùng. 
 
Rồi quần áo phải tự giặt, nhỏ thì biết làm gì mấy đâu anh, nhiều bạn còn dát cứ gom quần áo bẩn ở góc phòng, bốc mùi cả lên. 
 
Có hôm mẹ em lên thấy thương con quá, bảo “Hay là con về đi”. Nhà tôi là diện khó khăn nhưng bảo khổ sở quá thì không phải. Chắc đấy là lần duy nhất tôi tính bỏ bóng đá.
 
Nhưng cái khổ ở đây là mãi sau này lớn nhìn lại tôi mới thấy ngày xưa có chút vất vả, chứ lúc nhỏ thì vô tư và vui lắm, đâu nghĩ gì nhiều. 
 
Đấy chắc hẳn là quá trình sàng lọc vô cùng khắc nghiệt và gắt gao nhỉ?
 
10 ngày đầu tiên là quan trọng nhất anh ạ. Từ 100 người sẽ rút xuống 30 người sau 10 ngày đầu tiên, rồi mỗi năm lại có người ra người vào, cứ 5-10 người phải đi về thì lại ngần ấy người lên, quá trình ấy cứ tuần hoàn như thế. 
 
Hết 3 năm, chỉ có 12-13 người được chọn lên Hà Nội, hợp với lứa trẻ của Sở VH-TT-DL Hà Nội của Hải con (Quang Hải), Duy Mạnh, Đức Huy vào đội trẻ của Hà Nội T&T. Hôm chú Đức Thắng – bấy giờ là giám đốc trung tâm đào tạo trẻ Hà Nội – đích thân xuống Cửa Lò lọc người, không đứa nào kìm được nước mắt. Vì từ đây, chỉ còn non nửa có thể viết tiếp giấc mơ sân cỏ.
 
Bằng cách nào, anh lọt vào mắt xanh của HLV Đức Thắng, nhất là khi anh “khởi nghiệp” quá muộn so với bạn bè đồng trang lứa? 
 
Chuyện này là một sự tình cờ nữa anh ơi, kể ra tôi cũng may mắn đấy. 
 
Chú Thắng thậm chí còn không xem tôi tập hôm xuống Nghệ An, vì tôi bị rách mí mắt trong một buổi tập từ trước, không đá được. Nhưng các thầy trong ban huấn luyện, có cả thầy Công (Nguyễn Thành Công, đương kim HLV trưởng CLB Sài Gòn - PV) đã cam kết với chú Thắng là “Em chơi tốt, giàu tiềm năng, cứ mang em lên Hà Nội”. Các thầy đã trao gửi niềm tin nơi tôi rất nhiều. 
 
Thủ môn Nguyễn Văn Hoàng: “Đẹp trai đâu có gì sai, nhưng tôi sẽ không ngừng cố gắng để được nhớ tới là một thủ môn giỏi”
Nhờ có sự tin tưởng của HLV Nguyễn Thành Công (trái) mà Văn Hoàng được trao cơ hội ra Hà Nội (Ảnh: Facebook nhân vật)
 
Lên thủ đô, mất bao lâu để anh chiếm được niềm tin của HLV Đức Thắng? 
 
Hai năm anh ạ. Ròng rã thời gian dài tôi chỉ có tập chay, lâu lâu đá giao hữu mới được vào sân. Thời đó, tôi và thậm chí cả Phí Minh Long đã có thâm niên ăn cơm tuyển cũng phải dự bị cho Dương Quang Tuấn (hiện là thủ môn của đội Hà Nội B ở giải hạng nhất - PV).
 
Ít có dịp thể hiện mình nhưng sau khi đội Hà Nội B lên hạng và chuyển vào Sài Gòn, HLV Đức Thắng vẫn kéo anh đi cùng. Niềm tin ở người thầy ấy dành cho anh là rất lớn đấy chứ? Không chỉ anh, mà những người từng chia sẻ với Vnbongda trước đây là Đức Huy và Hùng Dũng thường nhắc rất nhiều về tầm ảnh hưởng của HLV Đức Thắng. 
 
Chú Thắng là người cực kỳ tinh tế và sát sao với cầu thủ. 
 
Có một lần chú gọi tôi lên phòng, hỏi “Hoàng có tâm tư gì không? Dạo này chú thấy cháu ra sân tập cứ buồn buồn”.
 
Tôi chỉ biết trả lời “Gần đến giải rồi mà cháu chưa thể hiện được gì cả nên cũng suy nghĩ một chút ạ”.  Nghe chú trả lời, tôi khá bất ngờ. Vì chú dặn tôi “Cứ cố gắng đi, linh cảm của chú rằng trong tương lai cháu sẽ tiến xa hơn cả các thủ môn cùng lứa đấy”.
 
Anh biết không, thời của tôi đội nhiều thủ môn giỏi lắm, Phí Minh Long và Dương Quang Tuấn này, còn cả anh Lê Văn Nghĩa và Bùi Tuyên Quang nữa. Đội trẻ Hà Nội lứa Hải con mạnh và có chiều sâu lắm, HCV U19 2013, HCB U21 2014. 
 
Sau lời khuyên của chú, tôi lấy lại tinh thần và lao đầu vào tập luyện. 
 
Nhưng Hoàng này, trước buổi nói chuyện đấy, anh đã trải qua 2 năm “bắt chay”, một quãng thời gian không quá dài nhưng đủ nhiều để thấm thía sự cô đơn tột cùng của kiếp dự bị đời thủ môn. Hỏi thật, là anh có tính đường về nhà không? Hay đơn giản hơn, là có bao giờ đi ra đường một mình tự gặm nhấm nỗi buồn không? 
 
Buồn thì có buồn nhưng tôi không thể nghĩ tới chuyện bỏ dở. Những năm ở Hà Nội, tôi có thói quen đúng 9h tối hàng ngày là gọi về cho bố. Bố tôi luôn động viên và dặn “Không được thì phải chấp nhận, nhưng tuyệt đối gắng hết mình và làm hết sức”. Bố là người có ảnh hưởng lớn nhất tới tôi trong cuộc đời này. 
 
Cơ hội nào đã đến với anh sau buổi nói chuyện bước ngoặt ấy với HLV Đức Thắng? 
 
Năm 2014, đội CAND đá giải hạng nhì mượn quân đội trẻ của Hà Nội. Chú Thắng gửi tôi sang, và giải đấy tôi khẳng định được mình. Trận quyết đấu tranh lên hạng, hai đội hòa và đá luân lưu, tôi đẩy được 2 quả. Sau năm đó chú Thắng được mời lên làm HLV đội hạng Nhất, kéo tôi về rồi lên hạng, nửa năm sau chuyển vào Sài Gòn. 
 
Thủ môn Nguyễn Văn Hoàng: “Đẹp trai đâu có gì sai, nhưng tôi sẽ không ngừng cố gắng để được nhớ tới là một thủ môn giỏi”
HLV Nguyễn Đức Thắng (phải) chính là người thầy dìu dắt Văn Hoàng trong ngày tháng thi đấu chuyên nghiệp đầu tiên (Ảnh: HFF)
 
“HÔM NAY THẮNG CÁC CẬU VUI, THÌ MAI THUA ĐỪNG CÓ KHÓC”
 
Hoàng nhắc nhiều đến bố, và cũng nói bố là người có ảnh hưởng sâu sắc tới anh. Kỳ vọng của bố vào anh là gì, và anh đã sống thế nào để đúng tâm nguyện của bố? 
 
Năm tôi lớp 2 bố đã phải đi xuất khẩu bên Malaysia, đi biền biệt 3 năm mới về rồi lại đi, mẹ ở nhà phải gồng gánh cùng 3 anh em. Nhà tôi khó khăn thật, nhưng bố tôi là người sống lạc quan thoáng đạt, không tính toán bao giờ cả. Cái gì con cái cần, bố đều sẵn lòng đáp ứng. 
 
Khi bé tôi dại, đâu biết gì nhiều đòi mua cái quần bò, mẹ tôi vất vả nuôi nấng 3 anh em nên làm gì cũng phải căn cơ, nhưng bố vẫn bảo đi lấy tiền mua cho con nó cái quần. Bố là người đàn ông đích thực. 
 
Có người bố tuyệt vời như thế nên 3 anh em luôn dặn nhau dù có chưa làm được gì giúp gia đình thì cũng không bao giờ được làm gì bố mẹ phải lo lắng, để khi bố mẹ trở về nhà sau ngày làm việc với bao bộn bề được thoải mái. 
 
Nhà tôi được cái vui vẻ, anh trai hiền còn em gái học rất giỏi, năm ngoái học Ngoại thương nhưng vì muốn có đầu ra ổn định (nhà nghèo lại ít quan hệ) nên năm rồi học và thi lại vào Học viện An ninh ở Hà Đông, được 29,5/30 điểm, cả nhà ai cũng tự hào về nó. Lúc Lan Anh gọi điện báo, tôi chúc mừng và bảo “Thế là mày giúp anh hoàn thành ước nguyện rồi đó”, ngày nhỏ tôi chỉ mơ ước làm công an thôi vì mê phim cảnh sát hình sự mà (cười). 
 
Những năm bố đi xa nhà, mẹ ở nhà một mình quán xuyến tất cả… 
 
… Tôi muốn nói một chút về mẹ. Những năm ấy, mẹ tôi phải dậy rất sớm, 4h sáng hàng ngày ra chợ đầu mối lấy rau về bán. Mẹ còn làm thêm nghề sàng giá đỗ và chẻ rau muống để thêm kinh tế.
 
Có một tối trước khi đi ngủ, tôi thấy mẹ ngồi chẻ rau muống. Sáng hôm sau tôi dậy, vẫn thấy mẹ ngồi đó chẻ rau. Tôi mới hỏi là mẹ làm cả đêm à, mẹ cười nói dối trêu tôi “Ừ con ạ”. Sau tôi mới biết là mẹ mệt quá phải nằm ngả lưng một chút, rồi lại dậy làm tiếp để ra chợ cho kịp giờ. 
 
Anh cứ tưởng tượng hình ảnh cuối cùng trước khi tôi đi ngủ và hình ảnh đầu tiên khi tôi thức dậy là một, nó ám ảnh làm sao. 
 
Nền tảng gia đình ấy chính là lý do giúp anh luôn giữ được nụ cười trên môi và kiên định trên con đường của mình, vì chúng ta phải nhìn nhận vào thực tế và thẳng thắn với nhau thế này: Thời gian qua, anh ít có cơ hội ra sân thể hiện chuyên môn, day dứt lớn nhất của một thủ môn chuyên nghiệp. 
 
Tôi nghĩ rằng tôi là người hạnh phúc. Tôi thấy bình yên mỗi khi về nhà, trước mặt là đồi núi cây cỏ không khí thoáng đãng, được ngồi ăn bữa cơm gia đình và trò chuyện cùng mọi người. Tôi có công việc, có mục tiêu để phấn đấu, có gia đình để về thì tại sao tôi phải buồn bã cơ chứ? Tôi còn trẻ, cứ cố gắng và chờ đợi thì mọi thứ sẽ đến.
 
Bố vẫn hay gọi điện dặn tôi, con người ở đời quan trọng nhất là sức khỏe, khỏe thì làm gì cũng được. Trước là phải sống cho bản thân, phải khỏe mạnh thì bố mẹ mới đỡ lo. Còn bố chưa bao giờ đặt áp lực kiếm tiền lên vai tôi, ông không chỉ muốn tôi là thủ môn giỏi mà còn muốn tôi học được cách sống đúng mực, có trên có dưới, hết lòng vì anh em bạn bè và hiếu nghĩa với ông bà cha mẹ. Còn tiền bạc, mồ hổi đổ ra thì đồng tiền sẽ có ý nghĩa.
 
Trước giờ, tôi chưa bao giờ đi du lịch. Ngoại trừ đi đá bóng, cứ rảnh, được nghỉ 1-2 ngày tôi cũng về nhà. Hôm từ Thường Châu về, bố đón tôi ở khách sạn Crown Plaza Mỹ Đình, không nói gì chỉ mỉm cười và nắm tay tôi. Với tôi, thế là đủ.
 
Thủ môn Nguyễn Văn Hoàng: “Đẹp trai đâu có gì sai, nhưng tôi sẽ không ngừng cố gắng để được nhớ tới là một thủ môn giỏi”
Gia đình thủ môn Nguyễn Văn Hoàng (Ảnh: Facebook nhân vật)

Nhưng bản thân anh, Văn Hoàng của khung gỗ, với thời lượng ra sân hạn chế mùa này, có nghĩ suy gì khi mình không được ra sân thường xuyên không? Có một quan điểm cho rằng, một lượng đông đảo fan nữ mến mộ Hoàng vì vẻ ngoài điển trai của anh hơn là năng lực chuyên môn, anh nghĩ sao về điều này? 
 
Ít hay nhiều thì tôi cũng có tự ái của thằng thủ môn chứ, không được thi đấu thì ai chẳng buồn hả anh.
 
Còn chuyện ngoại hình, người ta khen mình đẹp trai body đẹp thì cũng vui đấy nhưng để đấy thôi vì trước hết, tôi là một thủ môn. Tôi muốn được nhớ đến như là một thủ môn có chuyên môn tốt, hơn là một thủ môn đẹp trai. 
 
Đã có ai mang vẻ đẹp trai của anh ra giễu cợt chưa, đại khái là “Mày chỉ đẹp trai thôi chứ tài cán gì đâu”? 
 
Cũng có (cười) anh ạ, nhưng họ nói đúng mà. Cái mình cần nhất thì mình chưa làm được và chưa thể hiện được, tôi chỉ cười trừ và tiếp tục tập luyện chờ đợi thôi. Một thằng bạn thân cấp 2 có trêu tôi: “Mày chỉ được cái đẹp trai lên tuyển thôi chứ chưa làm được gì”, nó nói vậy tôi cũng hiểu mình cần làm gì. 
 
Và anh đã, đang và sẽ làm gì để vượt qua những áp đặt của dư luận? 
 
Tôi có niềm tin, và mọi người có niềm tin ở tôi. Ở tuyển có thầy Park Hang-Seo, thầy Lee (trợ lý Lee Young-jin) và bố Cảnh. Ở CLB trước có chú Thắng, sau có thầy Công luôn lắng nghe và dìu dắt tôi. 
 
Thủ môn Nguyễn Văn Hoàng: “Đẹp trai đâu có gì sai, nhưng tôi sẽ không ngừng cố gắng để được nhớ tới là một thủ môn giỏi”
"Tôi muốn được nhớ đến như là một thủ môn có chuyên môn tốt, hơn là một thủ môn đẹp trai." (Ảnh: Trung thần)
 
Là một trong hai cầu thủ không có phút nào ra sân ở VCK U23 châu Á và cả ASIAD, ban huấn luyện đã làm gì để cùng anh duy trì sức mạnh, ý chí và niềm tin? 
 
Thầy Park rất tuyệt vời, đã 2 lần thầy giúp tôi thắp lửa niềm tin, sống lại ý chí chiến đấu.
 
Lần đầu tiên là sau trận chung kết gặp Uzbekistan ở Thường Châu, thầy Park vào phòng thay đồ và nói với tôi: “Thầy xin lỗi em Hoàng ạ vì giải này chưa có dịp đưa em vào sân, đừng buồn mà gắng lên nhé, tương lai còn ở phía trước”. 
 
Lần thứ hai là dịp tập trung đội tuyển Olympic cho ASIAD 18 vừa rồi. Lúc biết tin đội chỉ mang theo 2 thủ môn, tôi bấm bụng nghĩ mình sẽ bị loại, gần như là chắc chắn, vì anh Lâm (Đặng Văn Lâm - PV) là thủ môn số 1 V.League, Dũng là người hùng ở Trung Quốc. Nhưng tôi kìm nén cảm xúc, và lạc quan là cứ hết mình đi, được tập trung ở tuyển ngày nào là vui ngày đấy rồi, nghĩ nhiều làm gì. 
 
Nhưng thầy Park, ngay buổi tập đầu tiên, chủ động ra hỏi chuyện tôi: “Hoàng à, sao thầy thấy em ở tuyển tập tốt thế, năng lực tốt vậy mà không thi đấu ở V.League 2018”. Tôi đang ậm ừ, không biết nói gì thì thầy đã chêm lời “Không sao em ạ, quên hết quá khứ đi, thầy sẽ chỉ bắt đầu nhìn từ đây, em hay Lâm hay Dũng đều như nhau, coi như làm lại từ đầu. Cố lên nhé”. 
 
Cuối buổi tập, tôi lại “sốc” vì thầy chỉ định em trả lời báo chí cho buổi đầu tiên chuẩn bị ASIAD 18. Tôi nhìn ra sự công bằng ở các thầy, và ngọn lửa trong tôi lại bùng cháy ngùn ngụt. 
 
Kể cả thế, Hoàng vẫn chưa được ra sân một phút nào ở V.League 2018, một sự thật không thể phủ nhận. 
 
Thế này anh ạ, CLB Sài Gòn là một gia đình. Nhưng tình cảnh của đội năm nay thế nào anh và mọi người đều nắm được. Chúng tôi làm gì cũng là vì tập thể, anh An (Tống Đức An) và anh Phong (Phạm Văn Phong) đều là các thủ môn giàu kinh nghiệm và chuyên môn giỏi. Tôi còn trẻ, còn cơ hội và còn thời gian, phải thông cảm và hiểu rõ ràng nhiệm vụ cũng như áp lực của ban huấn luyện. 
 
Ở đội, tôi có anh Ngọ (hậu vệ Nguyễn Văn Ngọ - PV) cùng phòng, anh Ngọ là đồng hương của tôi, cách nhà có 10km. Hai anh em hay tâm sự về cuộc sống, gia đình, nên tôi không bao giờ nhụt chí cả.
 
Bên cạnh ông Park, anh có đề cập tới trợ lý Lee. Ngoài ra, có một bức ảnh trên MXH anh chia sẻ, chụp chung với trợ lý ngôn ngữ Lê Huy Khoa. Hai nhân vật này đã ảnh hưởng tới anh cũng như các bạn thế nào
 
Thầy Lee là một người tinh tế. Ông ấy có thể đoán được 80% suy nghĩ của cầu thủ, biết điểm rơi phong độ và tinh thần của cả đội để điều chỉnh. 
Sau trận tứ kết, cả đội say sưa trong men chiến thắng. Thầy Lee chỉ bảo một câu mà tôi nhớ mãi, là “Hôm nay thắng các cậu vui, thì mai thua đừng có khóc”. 
 
Với anh Khoa, đó là một người quá giỏi và xuất sắc. Vốn từ của anh ấy rộng, thường truyền tải ý của Park theo ngôn ngữ dưới góc nhìn của người Việt, anh ấy thi thoảng còn dùng thành ngữ Việt Nam để ví von cho bọn tôi dễ tiếp thu. 
 
Thủ môn Nguyễn Văn Hoàng: “Đẹp trai đâu có gì sai, nhưng tôi sẽ không ngừng cố gắng để được nhớ tới là một thủ môn giỏi”
Văn Hoàng và trợ lý Lee Young-jin (Ảnh: Trung thần)
 
HAI CĐV ĐẶC BIỆT VÀ “9 TRIỆU 500 + 500” 
 
Đi qua một chặng đường còn đầy những chông gai và thách thức, những kỷ niệm nào trên sân cỏ làm anh nhớ nhất? Cả vui và buồn đi. 
 
Trận đấu tiên bắt V-League là kỷ niệm vui nhất, cũng là buồn nhất của tôi. Năm 2016, thầy Thắng tạo điều kiện để tôi bắt chính trận gặp XSKT Cần Thơ. Đội thắng 1-0, có thể nói là màn ra mắt hoàn hảo. Rất nhiều người đã nhắn tin gọi điện chúc mừng tôi. 
 
Nhưng tôi nhanh chóng rơi xuống mặt đất. Khoảng 1 tháng sau đó, tôi bắt trận thứ 2 gặp Long An. Đến phút 87 tỷ số vẫn là 0-0, nhưng một tình huống ra vào sai của tôi làm đội thủng lưới, trắng tay ra về. 
 
Trận đầu sạch lưới vui là dễ hiểu, nhưng tại sao đó lại là kỷ niệm buồn, chứ không phải trận đấu thứ hai?
 
Con người ai cũng sai lầm mà anh. Chú Thắng là người tâm lý nên sau bàn thua đó, cả đội vẫn động viên tôi chứ không hề trách móc gì.
 
Còn trận đầu tiên, tôi buồn vì đột nhiên sau trận, tôi chợt nhớ về ông nội. Ông đã mất cách đó 1 năm, và lúc còn sống ông thường hay bảo “Giấc mơ của ông là được nhìn cháu bắt V.League một lần trong đời”. Đến khi tôi làm được, ông đã không còn nữa rồi. 
 
Ông tôi là fan cuồng nhiệt của bóng đá Việt Nam nói chung và SLNA nói riêng, vẫn nhắc sau này nếu có điều kiện cháu hãy về cống hiến cho đội bóng quê hương. 
 
Và ngay thời điểm đó, tôi còn nghĩ về người anh họ đã lớn lên cùng tôi, chính là người rủ tôi đi ứng tuyển VST năm tôi chuyển cấp đó. Anh ấy bị trả về nhà sau 10 ngày tập trung ở Cửa Lò, đúng 1 năm sau thì qua đời vì tai nạn giao thông. Ngày biết tin, tôi ứa nước mắt, chỉ muốn lao về nhà ngay, bỏ lại tất cả. 
 
Sau này, cứ mỗi lần ra sân, tôi lại ngước lên bầu trời, và nghĩ về ông nội và anh họ. 
 
Thủ môn Nguyễn Văn Hoàng: “Đẹp trai đâu có gì sai, nhưng tôi sẽ không ngừng cố gắng để được nhớ tới là một thủ môn giỏi”
 “Giấc mơ của ông là được nhìn cháu bắt V.League một lần trong đời”. Đến khi tôi làm được, ông đã không còn nữa rồi. (Ảnh: Trung thần)

Không biết phải nói sao, nhưng khi đàn ông khóc, mọi thứ thật khác lạ. Trong cuộc đời của mình, đó là lần những lần duy nhất Hoàng khóc nhỉ? Vì anh vốn là người lạc quan, và can trường mà.
 
Có 2 lần nữa anh ạ. Khi mới vào VST, giường của tôi ở gần cửa sổ. Những ngày mưa, tôi nhìn qua khung sắt và khóc, vì bỗng thấy nhớ nhà da diết. Một lần khác, năm đá giải U19 ở Vinh, tôi dùng điện thoại lúc tối, trái nội quy bị thầy Công phạt không đăng ký thi đấu. Tôi gọi về nhà cho bố khóc tu tu, thật may là cả đội đã xin thầy. 
 
Nói về những lần đầu tiên, số tiền đầu đời Hoàng kiếm được là khi nào? Nó có thể nhỏ, không lớn như tiền thưởng anh nhận được sau kỳ tích Thường Châu, nhưng chắc hẳn chiếm giữ một phần kỷ niệm quan trọng của anh. 
 
Sau khi đội U19 T&T vô địch năm 2013, tôi được thưởng 9 triệu rưỡi. Tôi vay thêm 500.000 của đứa bạn cùng phòng, và gửi về nhà dặn “Bố cất lấy rồi sửa nhà”. Đó là lúc tôi biết tôi sẽ giúp đỡ được gia đình dù tiền bạc chưa bao giờ là ưu tiên hàng đầu bố mẹ kỳ vọng ở tôi. 
 
Thực ra 10 triệu ấy thì cũng chưa làm được gì, hai năm sau khi đội vô địch hạng Nhất tôi mới có thể sửa cái nhà ngang (nhà bếp), còn nhà chính giờ vẫn còn xấu. Nhưng trong tương lai gần, tôi sẽ sửa được, tuy chậm nhưng tôi có niềm tin là tôi sẽ làm được. Còn lại, như bố tôi dạy, cách sống và ý chí sẽ là câu trả lời cho tương lai thôi. 
 
Bây giờ, tôi vẫn vui lắm, vì biết mọi người luôn yêu quý và tạo cơ hội cho mình. 
 
Thủ môn Nguyễn Văn Hoàng: “Đẹp trai đâu có gì sai, nhưng tôi sẽ không ngừng cố gắng để được nhớ tới là một thủ môn giỏi”
"...như bố tôi dạy, cách sống và ý chí sẽ là câu trả lời cho tương lai thôi." (Ảnh: Q cơ)
 
ĐỪNG BỎ LỠ:
 
 
 
 
 
 
 
 
TBN Ý Đức Pháp NHA VN
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Barcelona 15 22 31
2 Sevilla 15 11 28
3 Atletico Madrid 15 11 28
4 Real Madrid 15 4 26
5 Alaves 15 1 24
6 Levante 15 2 22
7 Real Betis 15 -1 22
8 Getafe 15 4 21
9 Girona 14 1 21
10 Espanyol 15 -3 21
11 Celta Vigo 15 4 20
12 Valladolid 15 -2 20
13 Real Sociedad 15 0 19
14 Eibar 15 -4 19
15 Valencia 15 0 18
16 Leganes 15 -4 17
17 Villarreal 15 -4 14
18 Athletic Bilbao 14 -9 11
19 Rayo Vallecano 15 -15 10
20 SD Huesca 15 -18 7
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Juventus 15 24 43
2 Napoli 15 18 35
3 Inter Milan 15 14 29
4 AC Milan 15 6 26
5 Lazio 15 4 25
6 Torino 15 3 22
7 Atalanta 15 9 21
8 AS Roma 15 6 21
9 Sassuolo 15 2 21
10 Parma 15 -3 21
11 Sampdoria 15 4 20
12 Fiorentina 15 5 19
13 Cagliari 15 -4 17
14 Empoli 15 -7 16
15 Genoa 15 -10 16
16 Spal 15 -10 15
17 Udinese 15 -8 13
18 Bologna 15 -11 11
19 Frosinone 15 -22 8
20 Chievo 15 -20 (-3)
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Borussia Dortmund 14 25 36
2 Monchengladbach 14 17 29
3 Bayern Munich 14 10 27
4 RB Leipzig 14 11 25
5 Eintr. Frankfurt 14 13 23
6 Hertha Berlin 14 2 23
7 Hoffenheim 14 9 22
8 Werder Bremen 14 1 21
9 Wolfsburg 14 0 19
10 Mainz 05 14 -2 19
11 Bayer Leverkusen 14 -5 18
12 Freiburg 14 -3 17
13 Schalke 04 14 -5 14
14 Augsburg 14 -3 13
15 Nurnberg 14 -19 11
16 VfB Stuttgart 14 -20 11
17 Hannover 96 14 -13 10
18 Fortuna Dusseldorf 14 -18 9
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 PSG 16 39 44
2 Lille 17 10 31
3 Montpellier 16 12 29
4 Lyon 16 6 28
5 Marseille 16 4 26
6 Saint Etienne 16 3 26
7 Nice 16 -2 25
8 Strasbourg 17 6 23
9 Nimes 16 3 23
10 Stade Rennais 17 -2 23
11 Stade Reims 17 -4 22
12 Bordeaux 16 0 21
13 Nantes 16 0 20
14 Angers SCO 16 -2 18
15 Toulouse 16 -10 18
16 Dijon 17 -12 16
17 Amiens 17 -14 16
18 Caen 17 -7 14
19 AS Monaco 16 -8 13
20 Guingamp 17 -22 8
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Liverpool 16 28 42
2 Manchester City 16 36 41
3 Tottenham Hotspur 16 14 36
4 Chelsea 16 20 34
5 Arsenal 16 15 34
6 Manchester United 16 2 26
7 Everton 15 4 23
8 Bournemouth 16 -1 23
9 Leicester City 16 1 22
10 Wolves 16 -2 22
11 West Ham 16 -2 21
12 Brighton & Hove Albion 16 -3 21
13 Watford 15 -3 20
14 Cardiff City 16 -15 14
15 Newcastle United 16 -9 13
16 Crystal Palace 16 -10 12
17 Burnley 16 -17 12
18 Huddersfield Town 16 -17 10
19 Southampton 16 -17 9
20 Fulham 16 -24 9
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Hà Nội FC 26 42 64
2 Thanh Hóa 26 14 46
3 Sanna Khánh Hòa BVN 26 6 43
4 Sông Lam Nghệ An 26 6 42
5 Quảng Ninh 26 1 35
6 Hải Phòng 26 0 34
7 Bình Dương 26 3 33
8 Sài Gòn FC 26 -4 31
9 Đà Nẵng 26 -11 31
10 Hoàng Anh Gia Lai 26 -12 31
11 Quảng Nam 26 -8 31
12 TP Hồ Chí Minh 26 -8 27
13 Nam Định 26 -12 24
14 Cần Thơ 26 -17 21
A B C D
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 U19 UAE 3 7 6
2 U19 Qatar 3 4 6
3 U19 Indonesia 3 2 6
4 U19 Đài Loan 3 -13 0
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 U19 Nhật Bản 3 10 9
2 U19 Thái Lan 3 -1 4
3 U19 Triều Tiên 3 -3 3
4 U19 Iraq 3 -6 1
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 U19 Hàn Quốc 3 4 7
2 U19 Australia 3 1 5
3 U19 Jordan 3 -1 4
4 U19 Việt Nam 3 -4 0
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 U19 Ả Rập Xê Út 3 4 9
2 U19 Tajikistan 3 -1 4
3 U19 Trung Quốc 3 0 3
4 U19 Malaysia 3 -3 1
A B C D E F G H
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Atletico Madrid 5 3 12
2 Borussia Dortmund 5 6 10
3 Club Brugge 5 1 5
4 AS Monaco 5 -10 1
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Barcelona 5 9 13
2 Tottenham Hotspur 5 -1 7
3 Inter Milan 5 -1 7
4 PSV Eindhoven 5 -7 1
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Napoli 5 3 9
2 PSG 5 5 8
3 Liverpool 5 1 6
4 Crvena Zvezda 5 -9 4
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Porto 5 8 13
2 Schalke 04 5 1 8
3 Galatasaray 5 -2 4
4 Lokomotiv Moscow 5 -7 3
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Bayern Munich 5 10 13
2 Ajax Amsterdam 5 6 11
3 Benfica 5 -6 4
4 AEK Athens 5 -10 0
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Manchester City 5 9 10
2 Lyon 5 1 7
3 Shakhtar Donetsk 5 -8 5
4 Hoffenheim 5 -2 3
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Real Madrid 5 10 12
2 AS Roma 5 4 9
3 CSKA Moscow 5 -4 4
4 Viktoria Plzen 5 -10 4
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Juventus 5 6 12
2 Manchester United 5 4 10
3 Valencia 5 -1 5
4 Young Boys 5 -9 1
A B C D E F G H I J K L
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Bayer Leverkusen 5 3 10
2 Zurich 5 1 9
3 AEK Larnaca 5 -2 5
4 Ludogorets Razgrad 5 -2 3
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Red Bull Salzburg 5 10 15
2 Celtic 5 -1 9
3 RB Leipzig 5 1 6
4 Rosenborg 5 -10 0
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Zenit St Petersburg 5 3 11
2 Slavia Praha 5 -1 7
3 Kobenhavn 5 -1 5
4 Bordeaux 5 -1 4
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Dinamo Zagreb 5 8 13
2 Fenerbahce 5 1 8
3 Spartak Trnava 5 -4 4
4 Anderlecht 5 -5 2
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Arsenal 5 9 13
2 Sporting Lisbon 5 7 10
3 Vorskla Poltava 5 -6 3
4 Qarabag 5 -10 3
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Real Betis 5 5 11
2 AC Milan 5 5 10
3 Olympiakos Piraeus 5 3 7
4 F91 Dudelange 5 -13 0
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Villarreal 5 5 7
2 Rapid Wien 5 -4 7
3 Glasgow Rangers 5 1 6
4 Spartak Moscow 5 -2 5
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Eintr. Frankfurt 5 11 15
2 Lazio 5 -1 9
3 Apollon Limassol FC 5 -2 4
4 Marseille 5 -8 1
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Genk 5 2 8
2 Besiktas 5 -1 7
3 Malmo 5 0 6
4 Sarpsborg 08 FF 5 -1 5
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Krasnodar 5 3 12
2 Sevilla 5 9 9
3 Standard Liege 5 -2 9
4 Akhisar Bld.Geng 5 -10 0
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Dynamo Kyiv 5 4 11
2 Astana 5 2 8
3 Stade Rennais 5 -3 6
4 Baumit Jablonec 5 -3 2
XH Đội bóng (CLB) Trận HS Điểm
1 Chelsea 5 9 15
2 BATE Borisov 5 -2 6
3 Fehervar Videoton 5 -2 6
4 PAOK Saloniki 5 -5 3