Phan Thanh Hùng: “Làm HLV là đỉnh cao của nghề diễn viên” 

THỨ BA, 24/04/2018 09:30:00

Tới từ miền duyên hải nhưng thật kỳ lạ, HLV Phan Thanh Hùng lại dành phần lớn thời gian gắn bó với bóng đá miền Bắc. Từ Hà Nội tới Quảng Ninh, ở đâu chiến lược gia người Đà Nẵng cũng gây dựng được một tập thể có bản sắc và trên tất cả, ông thuộc số ít HLV luôn tạo ra cảm giác “an tâm” trong môi trường bóng đá đầy biến động. 

Phan Thanh Hùng: “Làm HLV là đỉnh cao của nghề diễn viên” 

HLV Phan Thanh Hùng trong buổi phỏng vấn cùng nhóm PV VnBongda (Ảnh: VH)

VÌ SAO TỚI QUẢNG NINH?

Cho đến bây giờ, quyết định rời Hà Nội T&T (tiền thân của CLB Hà Nội) gần 3 năm trước của ông vẫn là dấu hỏi lớn với NHM. Ông đã xây dựng một đế chế ở Hà Nội, đang trên đỉnh cao vì sao lại bất ngờ ra đi?

Vào năm 2015, tôi đã đề xuất với BLĐ về nguyện vọng ra đi. Nhưng chỗ anh Hội chủ tịch đội có nói là tôi cố gắng làm thêm một thời gian cho lứa trẻ cứng cáp, nên tôi đồng ý. Mọi người thì bất ngờ chứ bản thân tôi cũng đã có sự chuẩn bị từ trước rồi. 

Liệu có phải Than Quảng Ninh đã tiếp cận ông từ trước rồi không?

À không, chúng ta phải làm rõ với nhau điều này: Quảng Ninh liên hệ sau khi tôi dừng công việc ở Hà Nội, là chị Bằng Giang trưởng đoàn bấy giờ gọi điện cho tôi. 

Còn đúng là vào năm 2015, Bình Dương có liên hệ. Mức lương loanh quanh 100 triệu mỗi tháng nhưng tôi từ chối. 

Phan Thanh Hùng: “Làm HLV là đỉnh cao của nghề diễn viên” 

"Với tôi, tiền bạc quan trọng nhưng không phải yếu tố quyết định." (Ảnh: H.T)) 

Bình Dương và Hà Nội đều là hai đội bóng giàu nội lực và tiềm lực, nhưng ông lại tới Quảng Ninh trong bối cảnh đội bóng ấy mới được chuyển giao, đang trong quá trình kiện toàn và hình thành ở mức sơ khởi. Nghe có gì đó khá nghịch lý. 

Với tôi, tiền bạc quan trọng nhưng không phải yếu tố quyết định. Quan điểm của tôi là ở những nơi mình đi qua phải tạo được bản sắc, được dấu ấn rõ rệt. Dấu ấn ấy không chỉ là thành tích, là kết quả mà còn là lối chơi, là hình ảnh đội bóng của mình truyền tải tới khán giả để sau này, dù đi đâu về đâu thì người ta vẫn luôn nhớ đây là đội bóng của Phan Thanh Hùng, là tập thể được Phan Thanh Hùng gây dựng. 

Nghĩa là vấn đề “bản sắc” vô cùng quan trọng?

Tôi ở Hà Nội 6 năm, nói chung là hài lòng lắm. Lứa Quang Hải bây giờ tôi cũng đánh giá từ 3-4 năm trước là sẽ xác lập kỳ tích, cột mốc mới cho bóng đá Việt Nam. Tôi làm việc với Hải từ lúc bạn ấy còn nhỏ xíu, anh cứ hỏi những người ở Hà Nội là rõ. 

Rời Hà Nội không phải là vì lý do kinh khủng gì, chỉ bởi tôi nghĩ thay đổi môi trường là điều cần thiết. Đó là điều tốt cho bản thân nên tôi muốn thử thách. 

Về Quảng Ninh có mấy yếu tố tác động tới tôi. Ngày xưa, khi còn đá bóng, tôi rất hâm mộ đội Than. Anh Hùng A Hùng B, anh Uy, anh Tòng, anh Ái, họ tuy không phải ngôi sao quốc gia ghê gớm gì nhưng chơi kỹ thuật, cống hiến, khán giả yêu mến lắm. Đấy là truyền thống của bóng đá Quảng Ninh, “gu bóng đá” được định hình rõ ràng nên tôi hứng thú lắm. 

Mặt khác, chỗ anh Hùng chủ tịch cũng năng động. Anh ấy cho tôi thấy tiềm năng của đội bóng này, rồi chiến lược rõ ràng. Cầu thủ của Quảng Ninh cũng khéo léo thông minh, phù hợp với triết lý, phong cách của tôi. 

Tôi nói anh nghe, là chọn đội bóng phù hợp với quan điểm của mình ảnh hưởng tới sự nghiệp lâu dài của một HLV. Không có tiền không sống được, nhưng nghề nghiệp phải bền vững. Cầu thủ ra sân đá trực tiếp, nếu tư duy, suy nghĩ của họ không “ăn giơ” với giáo án, đường hướng của HLV thì làm sao thành công. 

Với cả, đôi khi một quyết định cũng phải dựa trên cảm xúc nữa. Nói thế nào nhỉ, đó là cảm nhận. Tôi cảm thấy yên tâm nếu về Quảng Ninh nên về thôi (cười). 

Trước khi tìm tới ông, tôi nghe nói Quảng Ninh từng liên lạc với một HLV ngoại nhưng thương vụ đổ bể phút chót. Ông có bao giờ tự ái vì mình chỉ là phương án “dự phòng” không?

Bạn hỏi thì tôi cũng nói, là Quảng Ninh có mời ông Miura. Phải nói HLV Miura cũng làm được nhiều điều, có một tiền đề mang tính cách mạng với bóng đá Việt Nam để phía CLB tin tưởng mời về. Nhưng chuyện đi - ở, đàm phán trong bóng đá là hết sức bình thường. Khi phía anh Giang anh Hùng nói chuyện cũng rất tôn trọng tôi chứ, còn tôi thì có niềm tin là sẽ nâng cấp chất lượng bóng đá Quảng Ninh. Mình cứ mạnh dạn mà làm, còn những thứ lắt nhắt tôi không để tâm lắm đâu. 

Phan Thanh Hùng: “Làm HLV là đỉnh cao của nghề diễn viên” 
"Tôi cảm thấy yên tâm nếu về Quảng Ninh nên về thôi" (Ảnh: VH)

TỪNG MẤT VIỆC VÌ… KHÔNG DÁM TIÊU TIỀN CỦA BẦU HIỂN

8 năm gắn bó với bóng đá miền Bắc, chúng ta có thể tóm gọn chặng đường đã qua của ông trong hai chữ “thành công”. Ông là HLV giàu thành tích nhất bóng đá Việt Nam, cũng là HLV có bằng cấp hành nghề cao nhất nhì cả nước. Nhưng có một giai đoạn, tôi tạm gọi là “vết đen” trong bản lý lịch trích ngang của ông: Giai đoạn 2008 huấn luyện Đà Nẵng rồi bị sa thải, nhường quyền cho Huỳnh Đức. Chuyện gì đã xảy ra? 

Bối cảnh của câu chuyện này khá phức tạp. Bạn biết rồi, sau khi giải nghệ tôi tiếp tục gắn bó với Đà Nẵng trong vai trò đào tạo trẻ. Tôi cầm đội U17, về nhì hai năm liền tại VCK U17 quốc gia. Sau đó, tôi được đôn lên đội một.

Mùa đầu tiên về thứ 5. Nòng cốt của đội là lứa trẻ do tôi đào tạo. Tôi nhấn mạnh lại quan điểm của mình, là bóng đá phải có bản sắc. Không phải vì tôi đã ăn tập với các em nhiều năm nên ưu ái, mà bóng đá muốn bền lâu thì cần lộ trình, cần những giá trị xuyên suốt có tính kế thừa liên tục. 

Và ông mất việc ở mùa thứ 2, thời điểm chuyển giao của bóng đá Đà Nẵng?

Sau mùa giải đầu, bóng đá Đà Nẵng chuyển sang cơ cấu doanh nghiệp thương mại. Lúc trước đội bóng là do sở quản lý, sau đó do tập đoàn SHB đầu tư và vận hành. Bầu Hiển là người yêu bóng đá, nhưng lúc đó anh ấy chắc vì yêu quá nên hơi nóng vội. 

Chủ trương của tập đoàn SHB là tôi thích tiêu tiền thế nào cũng được, mua Tây mua ta sao cũng OK, miễn phải là cầu thủ giỏi. Anh Hiển muốn đẩy nhanh tốc độ, giúp bóng đá Đà Nẵng lập tức có vinh quang, có chỗ đứng trên bản đồ bóng đá Việt Nam. 

Theo tôi hiểu thì quan điểm và triết lý của ông xung đột với chủ đầu tư nên đường ai nấy đi? 

Nói chính xác thì hai bên ngày ấy chưa tìm được tiếng nói chung. Anh Hiển cứ giục tôi tiêu tiền, tìm người mình ưng ý, còn tôi tuy bề ngoài cứng nhắc nhưng thực ra chưa đủ “cứng”. Đó cũng là lần đầu làm chuyên nghiệp, chưa thể xử lý hết những thứ mình chưa bao giờ đối mặt trước đây. 

Tôi hay nói, vì mình không dám tiêu tiền của bầu Hiển nên mới… mất việc (cười). Sự thật là thế mà, dù sao năm đó tôi còn chưa 40, còn nhiều bỡ ngỡ lắm. Anh em trong đội nhiều người tâm lý không tốt vì bất ổn mà đá 3 trận đầu toàn thua.

Cũng phải nói thêm, là do “đốt cháy giai đoạn” nên cơ hội của tôi ở Đà Nẵng sớm khép lại. Nhưng anh Hiển rất tình nghĩa, cũng biết năng lực của tôi, chỉ là “chưa đúng thời điểm” nên chủ động điều tôi về lại tuyến trẻ phát huy đúng năng lực. 

Huỳnh Đức lên thay, cũng đi lên với lứa trẻ do tôi đào tạo gồm Quốc Anh, Phước Vĩnh, Thanh Phúc và thành công ngay. Sau đó anh Hiển cũng hiểu ra con đường nào là phù hợp với bóng đá, điều này thể hiện rõ ở CLB Hà Nội bây giờ. Có kế thừa, có tích lũy thì thành công sẽ không phải là ánh sao băng. 

Phan Thanh Hùng: “Làm HLV là đỉnh cao của nghề diễn viên” 
Bầu Hiển và HLV Phan Thanh Hùng (Ảnh: Tiền Phong)

Hơi tò mò một chút, nhưng chính xác là ông đã dùng bao nhiêu tiền của SHB ở Đà Nẵng mà bị bầu Hiển “chê” là… ít?

Tôi không mua cầu thủ nội nào, chỉ tìm ngoại binh. Năm ấy bác Bá Thanh còn làm, cùng tập đoàn SHB đưa tôi, Huỳnh Đức và anh phiên dịch qua Brazil tìm người. Chúng tôi ở Rio de Janeiro 1 tháng, tìm hiểu mô hình phát triển của các CLB kiểu mẫu và đàm phán mua người.

Nhưng nói thật, bóng đá Việt Nam chưa ngồi lên bàn 1 đấu 1 với CLB nước ngoài được. Cầu thủ ở Brazil là tài sản của đội bóng, giao dịch là giao dịch giữa hai đội nên muốn mua ai thì phải trả tiền chuyển nhượng cho đội sở hữu. Lương một cầu thủ hạng nhất Brazil (Série B) thì rẻ lắm, đề xuất 2.000 USD/tháng là mắt họ sáng lên rồi. Thời ấy V-League đã trả 4.000-5.000 cơ mà. Vấn đề là giá giao dịch với đội sở hữu thì vài trăm ngàn USD, cả triệu cũng có nên mua không nổi. 

Chúng tôi phải tới các sân phủi, tìm những người tố chất tốt nhưng chưa lên chuyên nghiệp. Chuyến đi năm ấy chính là tìm thấy Roger, Almeida. 

Huỳnh Đức đang làm trợ lý cho ông, rồi đột nhiên ông lại về… dưới trướng “cậu em”, cảm giác có hụt hẫng lắm không? Tôi hỏi thật, là ông có chút ghen tỵ hay giận gì Huỳnh Đức không? 

Tôi thành công vì quan điểm này: Mình không làm được thì phải nghỉ. Anh Hiển cũng bảo tôi là vẫn non tay, tôi cũng tự thấy mình còn nhiều thiếu sót. Công việc thì không đơn giản chút nào cả. Huỳnh Đức cá tính mạnh hơn, giỏi chuyên môn, lại là tượng đài của bóng đá Việt Nam đương thời nên Đức lên làm sẽ phù hợp, thuận lợi hơn tôi. Rõ ràng, Đức cầm Đà Nẵng là hay nhất. 

Cá nhân tôi về đội trẻ lại thấy thoải mái, làm đúng việc mình phù hợp nhất, có thêm thời gian đi học nâng cao kiến thức. Nếu tiếp tục thì áp lực vô cùng, không thể làm tốt được. Tôi thoát ra thì các em cầu thủ cũng sẽ không còn áp lực, bỏ gánh nặng là lại đá tốt. Đời huấn luyện còn dài, lùi một bước có sao đâu. Tôi về cầm đội U21 hai năm là vô địch liền, như vậy cũng là phù hợp với tôi đúng không? 

Từ đội trẻ lên đội một chắc chắn lương, quyền lợi tăng. Thế từ đội một quay lại đội trẻ, chế độ của ông bị ảnh hưởng thế nào? 

Chuyện này tôi phải cảm ơn anh Hiển. Anh Hiển gọi lên phòng kế toán, bảo kế toán trưởng là “Hùng về đội trẻ nhưng giữ nguyên lương của HLV chuyên nghiệp”. Tôi biết anh Hiển trăn trở khi bảo tôi thôi giữ quyền đội một, nhưng quyết định ấy hóa ra là có lợi cho công việc của tôi. 

Phan Thanh Hùng: “Làm HLV là đỉnh cao của nghề diễn viên” 
Hai HLV Phan Thanh Hùng và Lê Huỳnh Đức (Ảnh: VSI)

CHUYỆN GÌ ĐÃ XẢY RA Ở AFF CUP 2008?

Hai năm quay về đội trẻ cầm U21, như cá nhân ông đánh giá, là bản lề của những bước thăng tiến trong công việc sau này. Dường như trong hai năm này, ông đã có bổ sung vào hành trang của mình rất nhiều kiến thức phải không? 

Tạm dừng chuyên nghiệp thì áp lực sẽ đỡ hơn, thời gian cho bản thân cũng nhiều hơn chút. Tôi là lứa đầu tiên đi học bằng A của AFC tại Việt Nam cùng anh Hải (Viettel) và anh Chính (Hà Nội ACB), thu nạp nhiều thứ bổ ích. 

Tôi vẫn nhớ trong một khóa học, ông giảng viên người Ấn Độ cỡ 60 tuổi có nói: “20 HLV đi học 1 lớp, kiến thức nền tảng ai cũng tiếp nhận như nhau, nhưng mỗi người cần định hình một phong cách, một triết lý rõ ràng thì mới thành công”.

Chẳng hạn như khi nói về 4-4-2 hay 4-3-3, 20 HLV là 20 cách triển khai chiến thuật khác nhau. Nó chỉ là hình tượng mô phạm, còn chơi bóng thế nào là ý đồ của từng HLV. 

Chúng ta nói một chút về chiến thuật, phong cách của ông qua hình ảnh chiến thuật được định hình thế nào? 

Không dễ cắt nghĩa đâu (cười) vì nó là một ma trận trong đầu của mỗi HLV, được hình thành qua nhiều năm nghiên cứu, thẩm thấu. Tôi nói thế này thì bạn và khán giả sẽ hiểu: Chiến thuật bóng đá là yêu cầu di chuyển không bóng cho từng (nhóm) cầu thủ mà HLV đặt ra, còn cầu thủ là người quyết định tình huống. 

Trong một tình huống phạt góc, anh A là người thực hiện. Tôi sẽ bảo anh B và C chạy vào các điểm để giúp anh D âm thầm len vào tìm khoảng trống đánh đầu. Nhưng liệu anh A có chuyền bóng tới đúng chỗ anh D được không là câu chuyện khác. 

Không phải cái gì cũng tính được trong bóng đá, sẽ có những sai số nhất định. Bóng đá không phải khoa học vì nó là tổng hòa của mọi thứ, chỉ có khoa học giúp bóng đá hoàn thiện hơn thôi. Sẽ có những khoảnh khắc mà đến cầu thủ cũng chỉ làm theo bản năng mà tạo ra siêu phẩm chứ HLV làm sao chỉ tận tay là phải sút kiểu này kiểu kia được. Tôi nghĩ đó là kiến giải dễ hiểu nhất về “chiến thuật” trong bóng đá. 

Phan Thanh Hùng: “Làm HLV là đỉnh cao của nghề diễn viên” 
Sách, tài liệu bóng đá mà HLV Phan Thanh Hùng thường tham khảo (Ảnh: VH)

Giảng viên người Ấn Độ đã cho ông một khái niệm mới về “phong cách” trong bóng đá. Ngoài ra còn gì ông có thể học được từ các khóa HLV của AFC không? 

Tiếng Anh quan trọng. Tất nhiên, tiếng Anh của tôi là tiếng Anh châu Á, không thể bài bản như các bạn đi học được. Nói có thể còn gượng gạo va vấp nhưng phải nghe hiểu, đọc hiểu được những cái căn bản. 

Có lần tôi đi học, giảng viên dùng hai từ jumptake-off. Hai từ này đều có chung trường nghĩa nghĩa là “nhảy”, anh thông ngôn của lớp phiên dịch thế cũng gần sát lắm rồi. Nhưng tình thái từ của hai cái khác nhau, jump là nhảy còn take-off là bật cao tối đa. Phiên dịch không làm hàng ngày như HLV thì phải thông cảm cho họ, nên mình muốn nắm tối đa bài giảng thì phải hiểu tiếng Anh. Còn phải đọc tài liệu, tham khảo thế giới nữa. Không biết tiếng thì từ cái cơ bản nhất sao hiểu được đúng không. 

Năm 2008, ông dẫn dắt U21 Đà Nẵng vô địch giải U21 báo Thanh Niên. Thành tích ấy có phải tiền đề để ông lên tuyển làm trợ lý cho thầy Tô không? 

Chính xác. Lùi một bước về đội trẻ lại mở ra cho tôi nhiều cánh cửa. Anh Hiển và Liên đoàn đều thừa nhận tôi là HLV trẻ tiềm năng, nhiệt huyết với nghề nên tiến cử tôi lên làm trợ lý cho HLV Calisto. Ông “Tô” từng thuộc hội đồng HLV quốc gia Bồ Đào Nha dù ông ấy ngày trẻ không đá bóng chuyên nghiệp, chứng tỏ ông ấy rất giỏi. Làm với ông ấy, tôi mở mang ra nhiều điều. Cũng nhờ có những tháng này rèn giũa, hoàn thiện bản thân nên năm 2010, bầu Hiển đưa tôi ra cầm Hà Nội thay Hữu Thắng. 

AFF Cup 2008 là một giải đấu đặc biệt. ĐT Việt Nam đã chuẩn bị cho hành trình lên ngôi vương bằng chuỗi 11 trận giao hữu toàn hòa và thua. Theo ông, độ vênh giữa loạt trận trước giải đấu và trong giải đấu từ đâu mà ra?

Calisto đã tạo ra một cuộc cách mạng thực sự. Sau khi quay lại từ Bồ Đào Nha, ông ấy yêu cầu từ giờ các bài tập thể lực phải thực hiện với bóng. Bây giờ các bạn nghĩ là bình thường chứ 10 năm trước chưa có tiền lệ ấy ở Việt Nam. Chúng ta chỉ quen tập thể lực "chay", chỉ nghĩ tập chiến thuật bài vở mới dùng bóng. Thay đổi của ông Calisto ban đầu làm cầu thủ ngợp. Họ đuối sức và không quen duy trì sức bền, cứ đá đến giữa hiệp 2 là hụt hơi. 

Vào giải, Việt Nam thua Thái Lan ở trận mở màn. Có chuyện này mà tôi nhớ mãi không quên. Trước trận thứ hai ở vòng bảng gặp Malaysia, ông Calisto gọi tôi và trợ lý, HLV thủ môn Trần Văn Khánh lên sân thượng khách sạn. Ông cảm nhận được gì đó bất an và bảo: “Sau trận này, tôi sẽ từ chức”. 

Nếu thua nữa thì Việt Nam sẽ bị loại. Chuyện chưa bao giờ xảy ra nhưng đại khái tình hình lúc ấy là thế. Sắc mặt thầy Tô tệ lắm. Tôi vốn nền tính, cũng chỉ biết động viên “Phải đá mới biết chứ”. Anh Khánh đứng bên lấy hay tai chắp, khẳng định trận này "ông Trời" sẽ phù hộ cho ĐT Việt Nam. 

Trận đấy hôm ấy hồi hộp tới phút chót. Vũ Phong tỏa sáng ghi bàn phút 88 và cứu lấy chiếc ghế của ông Tô, cũng như mở ra một vận mệnh khác trong lịch sử bóng đá Việt Nam. 

Phan Thanh Hùng: “Làm HLV là đỉnh cao của nghề diễn viên” 
HLV Phan Thanh Hùng và ông Calisto (Ảnh: V.V/Thể thao & Văn Hóa)

“BÓNG ĐÁ GIỐNG NHƯ MỘT BỘ PHIM”

Kỷ niệm AFF Cup 2008 có phải ký ức đáng nhớ nhất trong cuộc đời cầm quân của ông?

“Một trong những” kỷ niệm đáng nhớ nhất thì đúng hơn (cười)

Vô địch Đông Nam Á vẫn chưa phải “đáng nhớ nhất” với ông sao?

Bóng đá thì bạn biết rồi đấy, nay thắng mai thua là chuyện bình thường. Cũng làm gì có ai đỉnh cao mãi được nên tôi mới rời Hà Nội về Quảng Ninh để thay đổi môi trường, tìm kiếm thử thách. 

Lúc trẻ, mỗi lần thắng tôi vui lắm. Rồi mỗi lần thua tôi lại buồn lắm. Tâm trạng tôi cứ đổi chiều theo nhịp đập của bóng đá, khiến tôi căng thẳng cực kỳ. Giống như nhìn vào một quả lắc dao động từ trái qua phải rồi phải lại qua trái, hoa mắt chóng mặt. 

Suy nghĩ ấy làm tôi mệt mỏi trong những năm đầu. Rồi sau này tôi ngẫm lại, bóng đá giống như một bộ phim. Mình có thể tua lại để xem chỗ nào ổn, chỗ nào chưa ổn và rút ra kinh nghiệm giúp mình cân bằng cuộc sống. Và tôi chợt nhận ra, thắng hay thua thì cũng là diễn biến tất yếu của bóng đá. Thắng thì vui vui thôi, còn thua thì không buồn quá, cũng không trách móc các em, các bạn cầu thủ vì tôi biết rằng, thắng và thua thì ngày mai vẫn phải thức dậy, phải làm việc và hướng tới mục tiêu cao hơn.

Khi tôi vượt qua áp lực về ý niệm của thắng – bại, tôi thấy nhẹ nhõm. Đó là niềm vui lớn nhất của đời tôi. 

Nếu ông coi bóng đá là bộ phim thì HLV chính là diễn viên nhỉ? Tôi có nghe một người bạn nói rằng, một HLV không chỉ là người thầy truyền đạt kiến thức mà phải cùng lúc sắm rất nhiều vai. Cùng ăn, cùng sinh hoạt, cùng làm mọi thứ. 

Làm HLV là nghề cực kỳ phức tạp. Mọi thứ đều bắt nguồn bằng chuyên môn, nhưng bóng đá còn là cuộc sống của cả tập thể, là mối quan hệ lợi ích giữa 3 bên Cầu thủ - HLV – CLB. 

Mình phải ở giữa cân đối, trách nhiệm cao nhất là hướng tới mục tiêu cao nhất của tập thể. Phải giúp cầu thủ thấy thoải mái, khiến họ nghĩ cùng chí hướng với mình thì công việc mới trôi chảy. Mỗi lúc sắm một vai chứ không thể cứ đi theo lối mòn mình tự vạch ra mãi được. 

Nói thế xem ra là ông “nương” theo cầu thủ? Cách đây một thời gian có xảy ra vụ lùm xùm ở FLC Thanh Hóa, được cho là mâu thuẫn giữa HLV trưởng và một vài cầu thủ. Quan điểm của ông về câu chuyện này thế nào?

Tôi không ở trong cuộc nên không dám phán bừa. Có điều, tôi là người gần gũi, thân thiện với cầu thủ. Nhưng ở sân tập thì phải nghiêm khắc, phải chỉ ra lỗi sai của các em. Bạn xem buổi tập của đội hôm nay ở Cẩm Phả là thấy rồi đó. 

Cương nhu tùy lúc, tùy vấn đề. Câu chuyện của Thanh Hóa, tôi nghĩ là HLV trưởng có hơi khắt khe, cứng nhắc quá. Thỉnh thoảng các bạn cũng nên hiểu, thông cảm cho cầu thủ. Họ cũng là con người, cũng có cái bí bách nhất định, có nhu cầu ra ngoài. Nhiều khi chỉ là ít phút đi bộ thong dong. Tất nhiên trong trường hợp này, tôi nghĩ các em nên nói 1 câu với HLV, mất gì đâu. Bảo HLV cho phép ra ngoài là xong mà.

Phan Thanh Hùng: “Làm HLV là đỉnh cao của nghề diễn viên” 

"Bóng đá bốn phương là nhà" - HLV Phan Thanh Hùng. (Ảnh: H.T)

Có vẻ không khí ở Quảng Ninh rất tốt. Một vài báo đài có nói Quảng Ninh đang gặp khó khăn một số thứ nên vài trụ cột ra đi. Ông có thể chia sẻ thêm được không? 

Quảng Ninh là môi trường tốt, sinh hoạt như gia đình vậy. Tôi hiểu cầu thủ, ngược lại cầu thủ hiểu tôi. Chúng tôi luôn cố gắng duy trì bầu không khí thân thiện cởi mở. 

Còn khó khăn thì ở đâu cũng trải qua, nhưng quan trọng là mức độ và khả năng đương đầu khó khăn thế nào. Như bây giờ, chúng tôi vẫn ổn, anh em cầu thủ không ai kêu ca gì, đời sống được đảm bảo. Trong một buổi họp báo, tôi cũng có nói là Quảng Ninh muốn vào tốp 3. Phải có nội lực mới dám đặt mục tiêu thế chứ. 

Chuyện các em ra đi, tôi cũng buồn. Nhưng đây là kinh tế thị trường phải theo. Chỉ tiếc là hồi Hè, tôi và lãnh đạo hơi chủ quan, mới ký ghi nhớ hợp đồng chứ lúc đấy mang hợp đồng văn bản ra luôn thì chắc không thiếu người. Dù sao, Quảng Ninh vẫn đang chơi tốt, đi đúng lộ trình. 

Ông đã xa nhà lâu, lại gắn chặt với miền Bắc xa xôi. Giờ cũng không còn trẻ nữa, trong tương lai ông đã có dự định gì chưa?

Bóng đá bốn phương là nhà (cười). Tôi đi cũng quen rồi. Con gái lớn đã có gia đình, cậu em thì ở Úc. Có thể sau này tôi sẽ qua Úc nhưng trước mắt, tôi vẫn yêu công việc này lắm và chưa dừng lại đâu. 

Tôi tò mò một chút, là quyết định đưa con trai sang Úc bắt nguồn từ đâu? Con đi xa, bố đi xa thì gia đình ly tản kể cũng buồn. Có phải vì ông học tiếng Anh, tiếp cận văn minh nhân loại nên muốn đưa em tới chân trời mới không?

Nhà vợ tôi nhiều họ hàng ở Úc. An (con trai út) lúc ở Việt Nam có những cái mặc cảm nhất định. Em nó học không tốt, rồi đâm ra tự ti và bị cô lập với môi trường. Tôi cũng trăn trở nhiều và nghĩ phải cho con làm lại, đi tìm cuộc sống mới thôi. 

Cuộc đời trớ trêu lắm, tôi nghĩ trong đầu rằng cũng buồn cười rằng con gái lớn chắc hút hết cái khiếu sư phạm, cái may mắn của ba nên đứa em thiệt thòi. Chị gái của An là giảng viên tiếng Nhật, đi làm được quý mến lắm. Đồ trong nhà toàn nhập Hàn nhập Nhật, nó còn đưa tôi lotion dưỡng da bảo ba dùng cho đỡ cháy nắng.

An thì không được như thế, nhưng mình là cha mẹ phải có trách nhiệm giúp đỡ con trong điều kiện. Đời cũng không cho ai tất, cũng không lấy đi của anh tất. Tôi dồn hết sức cho cháu đi Úc, cả tiền bạc và tâm huyết qua vài năm thấy đã có tiến triển. Cháu cứng cáp rắn rỏi hơn nhiều, giờ học về thép hy vọng sau này đi làm tay nghề ổn định. Vậy thôi, là tôi đã mừng rồi. 

Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện hôm nay.

Đơn Ca/Theo MASK Online