Raheem Sterling: Điều quan trọng là mẹ được hạnh phúc…

THỨ TƯ, 11/07/2018 07:30:00

Là một trong những niềm hi vọng hàng đầu của nước Anh và cũng là nhân vật không thể thiếu trong dội hình của HLV Gareth Southgate trong cuộc gặp Croatia đêm nay, nhưng Raheem Sterling không nhận được sự đối xử công bằng từ truyền thông xứ sương mù. Bất kể những hành động nhỏ nhất của chàng trai 24 tuổi đều bị soi mói một cách vô lý khi người ta thậm chí còn chẳng rõ nguyên do. Từ hình xăm khẩu súng để tưởng nhớ người cha quá cố cũng bị truyền thông dựng chuyện theo chiều hướng xấu. Nhưng với Sterling, điều quan trọng nhất là mẹ mình được hạnh phúc.

Raheem Sterling: Điều quan trọng là mẹ được hạnh phúc…

Ảnh: Getty

CUỘC SỐNG THIẾU HƠI ẤM CỦA MẸ

Con gái tôi hơi táo bạo một chút. Mẹ tôi từng cảnh báo chuyện này rồi sẽ xảy ra. Khoảng 6 tuổi và bắt đầu có một thái độ khác thường, bạn biết chứ? Vào một ngày, con gái tôi chạy quanh nhà và hát một bài hát tự chế. Và bố nó vừa vô địch Premier League với Manchester City. Cùng với đó là 100 điểm, kỉ lục vô tiền khoáng hậu của giải đấu. Nhưng con bé có quan tâm không?

Haaaaa! Các bạn à, con bé không thèm đếm xỉa đến Manchester City. Nó là một fan Liverpool đích thực.

Vì thế, con bé chạy qua các hành lang - và tôi thề với Chúa, con bé chạy giống hệt như bố nó. Ngực ưỡn ra, lưng cong, tay vung vẩy một chút. Con bé đang chạy qua các hành lang như Raheem Sterling, và bạn biết con bé hát gì không?  

Mo Salah! Mo Salah! Mo Salah!

Chạy xuống cánh!

Salahhhhh la la la la la la la!

Vua Ai Cập!

Bạn có tin được không? Máu lạnh, bạn à.  

Con bé giống như tôi khi còn nhỏ. Y xì đúc, thề đấy. Nếu con bé không biết rõ bạn, con bé sẽ không nói một từ nào với bạn. Không một từ nào. Con bé phải tin tưởng bạn trước. Đó là thứ bắt nguồn từ trong gia đình của chúng tôi.

Vì vậy, tôi có thể tin tưởng bạn chứ? Tôi có thể kể cho bạn nghe câu chuyện của tôi không, và bạn có thực sự lắng nghe không? Nếu bạn đọc một số tờ báo, có thể bạn đã nghĩ rằng bạn biết tôi. Có lẽ bạn nghĩ rằng bạn biết câu chuyện của tôi, và những gì tôi quan tâm. Nhưng liệu có thực sự như vậy không?

Raheem Sterling: Điều quan trọng là mẹ được hạnh phúc…

"Liệu mọi người đã thực sự hiểu hết về tôi hay chưa?"

Khi tôi hai tuổi, bố tôi đã bị sát hại. Điều đó đã định hình toàn bộ cuộc đời tôi. Không lâu sau đó, mẹ tôi đã quyết định bỏ lại tôi cùng chị ở Jamaica và đến Anh để bà ấy có thể lấy cho mình bằng cấp và cho chúng tôi một cuộc sống tốt đẹp hơn. Chúng tôi đã sống với bà ở Kingston trong một vài năm. Tôi nhớ mình đã nhìn những đứa trẻ khác với mẹ của chúng và cảm thấy thực sự ghen tị. Tôi không hoàn toàn hiểu mẹ tôi đang làm gì cho chúng tôi. Tôi chỉ biết rằng bà ấy đã biến mất. Bà của tôi thật tuyệt vời, nhưng mọi đứa trẻ ở độ tuổi ấy đều muốn có mẹ.

Cảm ơn Chúa, tôi vẫn có bóng đá. Tôi nhớ khi trời mưa, tất cả bọn trẻ sẽ chạy ra bên ngoài và đá bóng trong những vũng nước, làm nước bắn tung tóe rất vui. Đó là hình ảnh lóe lên trong tâm trí khi tôi nghĩ về bầu không khí của Jamaica. Khi trời mưa, không ai tìm chỗ trú. Bạn chỉ cần đi ra ngoài và tận hưởng nó. Một điều khác mà tôi nhớ là tôi đã xin bà tiền để mua một cây kem hạt nho.

Nghe này, phần còn lại của thế giới cần phải đưa hạt nho vào. Bạn thực sự không biết những gì bạn đang bỏ lỡ đây. Vì một lý do nào đó, tôi chưa bao giờ thấy nó ở Anh. Nhưng nó là thứ tuyệt vời nhất từ trước tới nay. Anh chàng này từng mở một cửa hàng nhỏ bên ngoài nhà, vì vậy bạn sẽ chạy qua sau khi chơi bóng cả ngày trên phố và gõ cửa rồi sau đó, đúng theo nghĩa đen, đầu của anh ấy sẽ bật ra từ cửa sổ nhỏ này như kiểu "Oi, em cần gì?”.

Đó là Jamaica, bạn ạ. Mọi người chỉ xoay xở kiếm sống, cố gắng làm bất cứ điều gì họ có thể với tình cảnh họ phải đối phó. Bạn có thể có tất cả mọi thứ từ gạo cho đến kem tại cửa hàng nhỏ của anh ta.

Raheem Sterling: Điều quan trọng là mẹ được hạnh phúc…

Raheem Sterling khi trở lại Jamaica vào thời điểm đã có được những thành công trong sự nghiệp (Ảnh: Jamaica Gleaner)

MẸ, NGƯỜI HI SINH TẤT CẢ

Tôi đã không nhận ra vào thời điểm đó, nhưng mẹ tôi đang hối hả kiếm sống theo cách riêng của mình, cố gắng tạo ra một cuộc sống tốt đẹp hơn cho chúng tôi. Khi tôi 5 tuổi, chúng tôi chuyển đến London ở với bà , và đó là một thời gian khó khăn bởi văn hóa rất khác so với những gì tôi đã quen và chúng tôi không có nhiều tiền. Mẹ tôi luôn đảm bảo rằng chúng tôi có những gì mình cần, nhưng nó không phải là Cuộc sống của Zack & Cody, bạn hiểu ý tôi chứ?

Mẹ tôi làm lao công dọn dẹp ở một số khách sạn để kiếm thêm tiền chi trả cho việc học lấy bằng của mình. Tôi sẽ không bao giờ quên được việc thức dậy lúc 5 giờ sáng trước giờ học và giúp bà dọn dẹp nhà vệ sinh tại khách sạn ở Stonebridge. Tôi sẽ tranh cãi với chị tôi, như là, “Không! Không! Lần này chị dọn nhà vệ sinh. Em sẽ dọn khăn trải giường.”

Điều tốt đẹp duy nhất của việc này là mẹ tôi sẽ cho chúng tôi chọn bất cứ thứ gì chúng tôi muốn từ máy bán hàng tự động khi chúng tôi hoàn thành công việc. Và bạn biết đấy, lần nào tôi cũng chọn thanh socola Bounty.

Gia đình tôi rất căn cơ. Chúng tôi phải thế. Tất cả những gì chúng tôi có là chúng tôi, bạn biết đúng không? Tôi rất hay làm vỡ mọi thứ trong nhà, và tôi nói: “Mẹ! Mẹ! Con có thể ra ngoài không? Con có thể ra ngoài không? ”

Và bà ấy luôn nói, "Con có thể ra ngoài, nhưng đừng rời khỏi nhà."

Điều đó từng giống như thủ thuật thao túng đầu óc của bà ấy đối với tôi. Đó là cách nói đùa điển hình của mẹ tôi.

Nhưng tôi thực sự cảm thấy xấu hổ khi nhìn lại lúc đó, bởi vì khi bắt đầu vào tiểu học, tôi đã quá nghịch ngợm. Có lẽ tôi đã khiến mẹ phát điên. Không phải là tôi rất hư, tôi chỉ không muốn nghe lời. Tôi không muốn ngồi yên và nghe những gì giáo viên đang nói, bạn ạ! Hôm nay chúng ta đang nói gì về cái gì – phép trừ ừ? Thôi nào. Không có chuyện đó đâu. Tôi sẽ nhìn chằm chằm vào đồng hồ và mơ về thời gian nghỉ giải lao. Ăn một chút thức ăn, sau đó đi thẳng ra ngoài. Chạy trong bùn, giả vờ như tôi là Ronaldinho. Đó là tất cả những gì tôi quan tâm.

Tôi đã nghịch đến mức họ đuổi tôi ra khỏi trường tiểu học.

Thực ra thì điều đó không hoàn toàn đúng. Họ đã không đuổi tôi mà chỉ nói với mẹ rằng tôi cần phải ở trong một môi trường với nhiều sự chú ý, quan tâm hơn. Họ đưa người đàn ông của các bạn vào một lớp học nhỏ với 6 đứa trẻ và 3 giáo viên! Tôi không nói đùa. Không có nơi nào để trốn cả.

Phần tồi tệ nhất là xe bus được sử dụng để đón và thả chúng tôi xuống mỗi ngày. Vì vậy, tôi sẽ không bao giờ quên, một ngày tôi đi xe bus, nhìn ra ngoài cửa sổ, và tôi thấy tất cả những đứa con trai cùng con gái khác đang đi bộ đến trường một mình, và cười vui. Điều đó thực sự đã đánh mạnh vào tôi, và tôi nghĩ,   Tôi muốn làm điều đó. Tôi muốn giống như mọi người khác. Không có gì bất thường đối với tôi cả. Tôi chỉ yên lặng thôi.

Tôi chỉ không thích nghe bất cứ ai ngoài mẹ tôi. Đó là vấn đề của tôi.

Raheem Sterling: Điều quan trọng là mẹ được hạnh phúc…

Mẹ của Raheem Sterling (The Sun)

KHOẢNH KHẮC THAY ĐỔI CUỘC ĐỜI

Vì vậy, tôi ngay lập tức cải thiện thái độ, và sau khoảng 1 năm, tôi được chuyển về trường học lớn. Nhưng nếu thực sự nghĩ về nó, khoảnh khắc cuộc đời của tôi thay đổi là khi tôi gặp một người đàn ông tên Clive Ellington. Ông đã từng dạy cho những đứa trẻ trong khu phố của chúng tôi, những đứa không có bố ở bên. Vào cuối tuần, ông ấy sẽ đưa chúng tôi đi dạo quanh London và cho chúng tôi thấy một khía cạnh khác của cuộc sống. Thỉnh thoảng chúng tôi chỉ đơn giản là chơi bi-a. Về cơ bản, đó là những thứ chúng tôi không làm mỗi ngày. Ông ấy thực sự quan tâm đến chúng tôi. Một ngày nọ, ông ấy ngồi xuống và nói, "Raheem, cháu yêu cái gì?"

Câu hỏi đơn giản, đơn giản, đúng không? Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ về nó như thế. Vào thời điểm đó, tôi chỉ đang chơi bóng đá trên đường phố, đi xe đạp xung quanh với bạn bè, và là một đứa trẻ.

Tôi nói, "Cháu thích chơi bóng đá".

Ông ấy nói, “À, chú có một đội Sunday League nhỏ. Sao cháu không đến và chơi với chúng ta nhỉ?”.

Và đó là khoảnh khắc đã thay đổi cuộc đời tôi. Từ ngày đó, đó là bóng đá, bóng đá, bóng đá. Bị ám ảnh. Hoàn toàn bị ám ảnh. Khi tôi 10 hoặc 11 tuổi, tôi được một số CLB lớn ở London phát hiện. Fulham muốn tôi. Arsenal muốn tôi. Và khi Arsenal muốn bạn, tất nhiên bạn sẽ nghĩ bạn phải đến đó. Đội bóng lớn nhất ở London, bạn biết không? Vì vậy, tôi chạy xung quanh nói với bạn bè của tôi, "Tôi sẽ đến Arsenal!".

Nhưng mẹ tôi là một chiến binh thực sự. Bà ấy biết làm thế nào để tồn tại trong thế giới này. Bà ấy có lẽ là người sáng suốt nhất mà tôi biết. Một ngày, bà ấy ngồi xuống và nói, “Nghe này, mẹ yêu con. Nhưng mẹ không nghĩ là con nên đến Arsenal”.

Tôi nghệt ra, mặt dài như cái bơm "Ehhhh?".

Bà ấy nói, “Nếu con đến đó, sẽ có 50 người chơi giỏi như con. Con sẽ chỉ là một trong số đó. Con cần phải đi đến đâu đó nơi còn có cơ hội để phát triển”.

Bà ấy thuyết phục tôi đến QPR, và đó có lẽ là quyết định tốt nhất mà tôi từng đưa ra. Tại QPR, họ đã không để tôi mắc lỗi. Nhưng đó là điều khá khó khăn đối với gia đình tôi, bởi vì mẹ sẽ không bao giờ để tôi tự đi đến sân tập một mình. Và bà ấy thì luôn phải làm việc, cho nên chị sẽ phải đưa tôi đến Heathrow.

Ba chiếc xe bus. Từ xe số 18 đến 182 và rồi 140. Các sàn đôi màu đỏ với những chiếc ghế len xanh mang hơi hướm của những năm 80. Tôi đã dành nhiều thời gian trên những chiếc xe đó. Chúng tôi sẽ rời đi lúc 3:15 và về nhà lúc 11 giờ tối. Ngày qua ngày. Chị tôi sẽ ngồi trên lầu trong quán cà phê nhỏ và thư giãn cho đến khi tôi tập xong. Hãy tưởng tượng bạn 17 tuổi và làm điều đó cho em trai của bạn. Và tôi chưa bao giờ nghe thấy chị ấy nói, "Không, chị không muốn đưa em đi".

Vào thời điểm đó, tôi không hiểu chị ấy đã phải hi sinh bao nhiêu. Chị ấy và mẹ đã đưa tôi đến đây. Cả gia đình đóng một vai trò lớn trong cuộc đời tôi. Nếu không có họ, bạn thậm chí sẽ không biết đến tôi.

Raheem Sterling: Điều quan trọng là mẹ được hạnh phúc…

Gia đình của Raheem Sterling (Ảnh: The Sun)

GIẤC MƠ HOANG ĐƯỜNG

Và bạn biết điều điên rồ là gì không?

Tôi lớn lên trong cái bóng của một giấc mơ. Theo nghĩa đen. Tôi đã ngắm nhìn SVĐ Wembley mới từ khu vườn sau nhau. Một ngày nọ, tôi bước ra ngoài và thấy cái vòm lớn trên bầu trời. Nó nhô lên trên đỉnh của những dãy nhà ở như một ngọn núi. Tôi tưởng tượng mình được đá trong SVĐ ngay bên cạnh ngôi nhà của mình. Tôi có thể ghi một bàn và sau đó quay vòng để ăn mừng. Vòm sân Wembley theo đúng nghĩa đen sẽ ở ngay phía trên đầu tôi. Giấc mơ ấy thật như bạn đang ở đó.

Tôi thực sự thích. Tôi có thể chơi ở đó. Tôi có thể làm điều đó.

Không phải ai cũng tin điều đó. Tôi đã có một giáo viên khi tôi 14 tuổi, và công bằng mà nói thì tôi luôn gây rối và không thực sự lắng nghe. Vì vậy, cô ấy nói, "Raheem! Có chuyện gì với em vậy? Em nghĩ bóng đá sẽ là mục tiêu cuối cùng của em à? Em có biết có bao nhiêu triệu đứa trẻ muốn trở thành cầu thủ bóng đá không?”.

Và tôi đã nghĩ, OK, đủ rồi, em đã nghe những điều đó trước đây.

Nhưng sau đó cô ấy nói, "Điều gì làm cho em rất đặc biệt?"

Và câu hỏi đó thực sự đeo bám lấy tôi.

Trong đầu, tôi đã nghĩ, “Ehhhh? Điều gì khiến tôi trở nên đặc biệt? ĐƯỢC! Chúng ta sẽ thấy".

2 tháng sau, tôi được gọi lên đội U16 Anh, và tôi đã ghi được 2 bàn thắng trong trận với Bắc Ireland. Nó được chiếu trên truyền hình và tất cả các phương tiện truyền thông. Đó là một khoảnh khắc lớn đối với tôi. Tôi trở lại trường vào thứ Hai, và đột nhiên giáo viên đó trở thành người bạn thân nhất của tôi trên thế giới này.

Điều đó thật buồn cười.

Nhưng bước ngoặt thực sự đến khi tôi 15 tuổi. Liverpool muốn có tôi, nhưng CLB cách nhà tôi 3 tiếng đồng hồ di chuyển. Và tôi sẽ không bao giờ quên lúc tôi bảo mẹ ngồi xuống và nói với bà ấy rằng tôi muốn đi. Tôi yêu tất cả bạn bè ở khu phố của mình. Họ vẫn là những người bạn thân nhất của tôi trên thế giới này. Nhưng vào thời điểm đó, đã có rất nhiều các vụ phạm tội và đâm chém xảy ra, và tôi cảm thấy như Liverpool là một cơ hội cho tôi để đi xa và chỉ tập trung vào bóng đá.

Trong đầu tôi, kiểu như, OK, cơ hội đây rồi. Mẹ tôi đã hi sinh cuộc sống của mình để đưa tôi đến đây. Chị tôi đã hi sinh cuộc sống của mình để đưa tôi đến đây. Tôi đã ở đây. Đi nào.

Raheem Sterling: Điều quan trọng là mẹ được hạnh phúc…

Raheem Sterling khi khoác áo đội trẻ Liverpool (Ảnh: Zimbio)

LÀM TẤT CẢ ĐỂ HIỆN THỰC HÓA ƯỚC MƠ

Trong 2 năm, tôi đã biến mất. Bạn có thể hỏi bạn bè của tôi. Khi chúng tôi nghỉ một ngày, tôi sẽ trở lại London trên chuyến tàu về trong ngày để gặp mẹ, và sau đó trở về Liverpool. Tôi đã cách ly khỏi thế giới. Chỉ phát triển bản thân mình như một cầu thủ bóng đá. CLB để tôi sống với một cặp đôi lớn tuổi theo dạng homestay. Họ đã ở độ tuổi 70 và thực sự đối xử với tôi giống như cháu trai của họ. Mỗi buổi sáng, tôi ngủ dậy và họ sẽ có một món thịt xông khói . Nó rất tuyệt. Khu vườn xinh đẹp ở phía sau. Tất cả những bông hoa, cây cối. Nó giống như một thế giới khác.

Tuy nhiên mẹ tôi vẫn sẽ gọi tôi mỗi buổi sáng. “Raheem! Hôm nay con đã cầu nguyện chưa? Con đã cảm ơn vì được thức dậy vào hôm nay chưa?”.

Và tôi kiểu như, "Mẹ! Vâng, cảm ơn vì con có mẹ!”.

Đó có lẽ là thời điểm quan trọng nhất trong cuộc đời tôi. Toàn bộ nhiệm vụ của tôi là có được một hợp đồng chuyên nghiệp để mẹ và chị gái không còn phải lo lắng nữa. Ngày mà tôi mua cho mẹ một ngôi nhà, đó có lẽ là niềm hạnh phúc lớn nhất mà tôi từng có.

Tôi có thể nhớ khi còn là một đứa trẻ, có 3 hay 4 lần khi tôi ở trên xe bus về nhà và mẹ tôi sẽ nhắn tin cho tôi một địa chỉ mới.

Và bà ấy sẽ nói, "Đây là nơi chúng ta sống bây giờ".

Có một khoảng thời gian 2 năm mà chúng tôi phải chuyển nhà liên tục bởi không thể đủ tiền thuê nhà. Vào thời điểm đó, tôi hầu như không nghĩ về nó. Đó là điều bình thường đối với tôi. Nhưng bây giờ tôi hiểu điều đó đối với mẹ tôi khó khăn thế nào, vượt qua và đấu tranh với nó.

Bạn biết đấy ... Thật đáng buồn là tôi thậm chí phải nói điều này, nhưng tôi sẽ nói. Một phần giới truyền thông cho rằng tôi yêu thích "những thứ lấp lánh". Tôi yêu kim cương. Tôi thích khoe khoang. Tôi thực sự không hiểu nó xuất phát từ đâu. Đặc biệt là khi tôi mua cho mẹ tôi một ngôi nhà, một số người đã viết những thứ không thể tin được. Tôi nghĩ thật buồn khi mọi người làm điều đó. Họ ghét những gì họ thậm chí không biết.

Nếu như một vài năm trước, tôi sẽ để nó ảnh hưởng đến mình. Tôi sẽ nói với mẹ, "Tại sao họ lại chỉ trích con?”.

Nhưng bây giờ, miễn là mẹ tôi, chị gái tôi và con tôi không phải chịu cực khổ gì là tôi thấy tốt rồi.

Nếu mọi người muốn viết về phòng tắm của mẹ tôi trong nhà bà ấy, tất cả những gì tôi phải nói với bạn là 15 năm trước, chúng tôi đã dọn dẹp nhà vệ sinh ở Stonebridge và ăn sáng từ máy bán hàng tự động. Nếu có ai xứng đáng được hạnh phúc, đó là mẹ tôi. Bà ấy đến đất nước này với hai bàn tay trắng, làm việc trong những phòng vệ sinh trường học và thay khăn trải giường, còn bây giờ bà ấy là giám đốc của một nhà dưỡng lão.

Và con trai bà chơi cho ĐTQG Anh.

Raheem Sterling: Điều quan trọng là mẹ được hạnh phúc…

Raheem Sterling trong màu áo ĐT Anh vào năm 2012 (Ảnh: Mirror)

Bạn biết điều gì đã gây sững sờ cho tôi không? Tôi đã được gọi vào ĐTQG Anh ở tuổi 17. Lần đầu tiên tôi từng chơi ở Wembley là ở vòng loại World Cup với Ukraine, và phần siêu thực nhất là lúc tôi ngồi trên xe bus trên đường đến SVĐ, chỉ cần nhìn ra ngoài cửa sổ khi chúng tôi đang lái xe dọc đường Harrow, suy nghĩ về bản thân mình…

Đó là ngôi nhà mà bạn tôi từng sống.

Đó là bãi đậu xe nơi chúng tôi từng sử dụng để trượt băng.

Đó là góc mà chúng tôi từng cố gắng bắt chuyện với các cô gái.

Đó là cái cây mà tôi từng đứng ở đó và mơ ước rằng tất cả những điều này sẽ xảy ra.

Nếu bạn lớn lên giống cách mà tôi lớn lên, đừng nghe những gì những tờ báo lá cải muốn nói với bạn. Họ chỉ muốn ăn cắp niềm vui của bạn. Họ chỉ muốn kéo bạn xuống.
Tôi đang nói với bạn ngay bây giờ ...

Nước Anh vẫn là nơi mà một cậu bé nghịch ngợm không có gì trong tay có thể sống với giấc mơ của mình.

Anh Tú (Theo The Player’s Tribune)